Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.
ái người tu tiên mà khiến tôi cực kỳ chán ghét kia, ném vào Truyền Tống Trận cũ nát kia là xem như xong.
Ý tưởng thật hay… chỉ là đến cả Vân Mộng cổ kính mạnh mẽ này cũng không cách nào định vị lão Nhị, còn một người dự bị mới kỳ Nguyên Anh như tôi dựa vào cái gì ném hắn vào trong đó… ?
Trên đường trở về tôi ngoảnh đầu nhìn thoáng qua, rùng mình một cái. Vô Cùng quả thật là thực dũng cảm… vết nứt thời không đến cả nhìn cũng không dám nhìn thế kia, vậy mà lúc ấy nguyên thần hóa thân của hắn cũng dám nhảy xuống… Đủ ngoan, đủ gan cờ bạc. (đây là chị nghĩ đến lúc anh dám nhắm mắt nhảy xuống Truyền Tống Trận ấy)
Lúc tôi thử ném mũi khoan kim cương vào, vừa chạm vào khu vực giáp ranh liền vỡ vụn tứ tung mà bụi về với bụi đất về với đất rồi. Hắn và lão Nhị nhà hắn cư nhiên có thể không hề hấn gì… không khỏi quá thần kỳ rồi.
Cái nơi quỷ quái này chỉ có thể làm chỗ đồng quy vu tận. Mãi đến khi Vô Cùng xuất quan, tôi còn chưa nghĩ ra cách sử dụng nó như thế nào.
Tôi tưởng phải đợi hơn trăm năm, kết quả không đến mười năm Vô Cùng đã xuất quan, cảnh giới có thể nói là hoàn toàn lớn mạnh vượt bậc rồi…
Trực tiếp bước vào trung kỳ Phân Thần. Quả nhiên dòng cắn thuốc quỷ dị có chỗ độc đáo riêng của nó.
Thế nhưng Vô Cùng trừng mắt tôi một cái, một mặt cùng A Hoa đánh cho kim quang lóng lánh thụy khí ngàn sợi, nhìn thấy tôi câu đầu tiên nói cư nhiên là… “Biến thái.”
Có nhịn cũng không nhịn được nữa rồi!
Vì thế A Hoa đã được bón phân tưới nước phơi nắng kiêm săn thú ăn yêu quái và kẻ lưu manh, cùng tôi kề vai chiến đấu, cái gọi là song quyền không địch lại 4 tay (ách… A Hoa không chỉ có hai chiếc lá, còn có dây leo xoắn quít lớn chừng cánh tay người lớn, nhụy hoa to như một chậu máu lớn nhe ra đầy răng nanh… còn có mớ rễ với hiệu quả trói buộc mạnh mẽ), Vô Cùng đã vào trung kỳ Phân Thần, bị vờn đến luống cuống chân tay, dần dần lép vế.
Nhất định phải đánh được, sau lưng tôi còn có Vân Mộng làm chỗ dựa để ăn gian kia mà.
Chỉ ăn gian thế thôi, về kinh nghiệm tác chiến tôi còn thua xa Vô Cùng, còn A Hoa trên thực tế vẫn còn là thể mới sinh, cho nên… Chờ A Hoa bị đánh ngã lộn nhào ra đất ba trượng, tôi bị Vô Cùng bắt lại đặt trên đùi đánh mông vài cái.
“Em đã mấy tuổi rồi! Anh không thể làm vậy được!” Tôi liều chết giãy dụa la ó, “Ai bảo anh vừa gặp em liền kêu em biến thái… để cho một kẻ biến thái kêu một người lập trường như em là biến thái…”
Vô Cùng căn bản không nghe tôi nói gì, vừa dương chưởng vừa mắng, “Ai? Là ai? Là tên gian phu nào giúp em lên Nguyên Anh?! Anh có xót em nhưng vẫn có thể băm hắn!”
Thì ra là vì Nguyên Anh… ngu ngốc.
“Em cũng không biết!” Tôi rống giận, “Có lẽ là đầm lầy Vân Mộng? Chẳng lẽ anh muốn đi làm thịt Ngài ấy?!”
Hắn kinh ngạc dừng tay, chờ tôi cố hết sức dùng ngôn ngữ lại thêm thần thức giải thích rõ… đầu và mắt của hắn lại đầy sao vờn quanh hệ ngân hà… Hay là nghe không hiểu.
Đàn ông, cực ngốc. Vân Mộng nói đúng, con mắt của tôi thật sự đáng phê bình…
Hiện tại ly hôn còn kịp… không?
Tôi nghĩ những người đã bế quan mười năm một trăm năm như Vô Cùng thì sẽ có thái độ bình tĩnh điềm nhiên, sự thật lại không phải vậy. Đợi lúc biết đánh nhầm tôi, hắn tức khắc mềm giọng xin lỗi, lại hóa thân thành gấu túi linh tinh, ôm tôi ngồi trên đầu gối mà phi thường phi thường thân mật, cọ cọ đến ngứa cổ tôi, cười không ngừng được.
“Đừng như vậy!” Tôi dùng sức đẩy đầu hắn ra, “Có gì mà dễ ngửi? Anh là chó à?!”
“Loan Loan thơm quá,” hắn vẻ mặt say mê, “Có mùi hương của hoa, cỏ xanh, gió… hương vị của sự sống…”
…Đừng nói với em, anh tu tu, không tu thành tiên, lại tu thành ma cà rồng đấy… Này! Đừng dùng răng nanh cắn động mạch của em!
Bị hắn khẽ cắn vài cái mới thỏa mãn buông tha tôi, ôm tôi thở dài, “Trước kia, chưa bao giờ cảm thấy bế quan có gì.” Môi hắn mấp máy, lại không nói cái gì, chỉ nói, “Về sau bế quan, cho dù phải trói em lại, cũng muốn kéo theo em vào chung khóa cửa lại.”
Nhưng hắn có thể không? Hắn có thể thích tôi đến khi nào?
Tôi thừa nhận, đối với đàn ông, tôi vẫn không có niềm tin như trước… Quá nhiều “tài liệu giảng dạy tiêu cực” rồi. Cho dù là Vô Cùng… nhưng niềm tin của tôi đối với hắn cũng không nhiều lắm.
Mà tôi cũng không dám tiếp tục nghĩ sâu nữa. Quên đi, thôi. Tạm thời cứ tập trung vào thời khắc này, vào trước mắt vậy.
Nhưng Vô Cùng là một tên nhạy cảm… Cho dù là một tên biến thái mặt cười ngu. “Loan Loan, làm sao vậy?” Một mặt tưới nước lên đầu A Hoa bị giam cầm vẫn rít gào như trước, một mặt nghi hoặc nhìn tôi.
…Biểu hiện của tôi rõ ràng như vậy sao?
“Nếu, em và tu tiên, chỉ có thể chọn một, anh sẽ… chọn cái nào?” Tôi vẫn rất ngu đi hỏi một vấn đề ngu ngốc mà phái nữ thích hỏi nhất.
“Cái này còn phải hỏi?” Hắn tỏ vẻ kinh ngạc, “Đương nhiên là em a. Hắn… ý anh nói là Lục Tu Hàn muốn tu tiên, chính là muốn quan sát chúng sinh mà không muốn bị quan sát… Nhưng đó là hắn muốn không phải anh muốn. Lão Nhị uy hiếp đến sinh tồn của anh, bên c