Tác giả: Nhạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 134785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/785 lượt.
hương Đường không chú ý đến tiền bạc nhưng là hắn cũng đã bắt đầu vì áp lực công việc mà thấy hối hận vì đã chọn ngành Y này! Hắn thật là kẻ không có tiền đồ mà.”
“Không phải hắn không có tiền đồ!” Viên Viên không tự chủ lập tức nói lại.
Diệp Linh buồn cười liếc nhìn cô một cái "Đau lòng sao?"
Thật ra thì cô cũng không phải là cố ý muốn quở trách em trai của mình, chẳng qua thân là chị, cũng không thể thiên vị nói tốt cho hắn!
"Tớ không biết... Ôi! Tớ thật không biết làm sao nữa!" Viên Viên chán nản ôm lấy đầu "Yêu rốt cuộc là cái gì? Tớ một chút cũng không hiểu! Chỉ biết là bây giờ tớ làm gì cũng không được, nhất là khi cùng Khương Đường ở chung một chỗ, tớ giống như hoá thành người khác, rõ ràng là tớ biết tớ làm như vậy là không đúng, trong lòng tớ không muốn thế,nhưng tớ vẫn không có cách nào ngăn cản chính mình. Cư tiếp tục thế này, tớ sợ sẽ có ngày làm ra loại chuyện điên rồ gì nữa.”
Diệp Linh mỉm cười nhìn cô, nói: "Đây chính là yêu đấy, Viên Viên. Chào mừng cậu cùng tớ rơi vào cái bẫy tình yêu này ."
Hôm nay vẫn tấp nập người ra kẻ vào.
Một đôi nam nữ đứng ở trước cửa ra vào phòng cứu cấp, người phụ nữ giống như vẫn đang cố khuyên người đàn ông đi vào, mà người đàn ông kia đang một tay ôm ngực, vẫn là bộ mặt không tình nguyện.
Nếu là bình thường, hắn đã sớm đánh cho người phụ nữ này mấy bạt tai, nhưng mà hôm nay hắn không có chút sức lực nào...Đáng chết! Tối qua hung hăng cùng người đang ông kia đánh nhau một trận, hắn toàn thân đau nhức đến không thể nào ngủ được, khiến bạn gái của hắn nhịn không được nữa, lôi lôi kéo kéo hắn đến bệnh viện.
Nhưng có đánh chết hắn cũng sẽ không vào, nếu để bạn gái hắn biết hắn sợ chích, thậm chí chỉ cần nhìn thấy cây kim là hắn sẽ xỉu ngay lập tức, nhất định lúc đó hắn sẽ bị cười nhạo.
Không được! Đánh chết hắn cũng không đi!
“Thấy chỗ nào không thoải mái?” Bác sĩ giọng nói có chút khó chịu.
Người đàn ông đang nổi giận, vốn đang muốn đập tay xuống bàn thể hiện oai phong một chút ...
"Hả! Là mày!"
Người đàn ông đưa tay run rẩy chỉ vào vị bác sĩ đeo kính gọng vàng lịch sự đang ngồi trước mặt. Chẳng lẽ cái tên đánh hắn đến thê thảm vào tối qua chính là người bác sĩ này?
"A Mân! Đi mau!" Hắn đứng lên liền muốn rời đi, lại bị bắt được.
Khương Đường khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh “Đến rồi thì khám luôn đi. Hừ, tôi sẽ “cẩn thận” kiểm tra vết thương tối qua cho anh. Đến đây!” Nói xong, hắn liền kéo tay tên côn đồ đến cái giường bệnh bên trong.
"A Mân ── A Mân ── mau đưa anh ra khỏi đây!" Người đàn ông hổn hển kêu.
"Ồn ào chết được!" Khương Đường trợn mắt nhìn hắn một cái "Là một người đàn ông làm ơn khí thế một chút có được hay không? Vào đến đây rồi mà còn la hét gì nữa, chẳng lẽ anh là con nít à? Anh sợ chích sao?"
Căn cứ vào việc quan sát mấy tháng nay, lại thấy biểu hiện không hợp tác của tên côn đồ này, liều chết muốn rời khỏi, tám chín phần là vì sợ chích rồi.
Có những người đàn ông, thân to lớn cũng phải hơn 1m80, nhưng khi nhìn thấy kim tiêm mắt sẽ trơn trắng lên.
"Ai! Ai thèm sợ chích chứ!" Người đàn ông cậy mạnh phản bác.
"Ha ha, đây là do anh nói đấy nhé." Khương Đường lại lộ ra nụ cười làm da đầu người khác tê dại.
Nằm trên giường bệnh tên côn đồ bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Ông trời ơi! Quỷ thần tiên địa ơi! Làm ơn phù hộ cho con có thể sống sót mà rời khỏi nơi này, con thề con sẽ không bao giờ làm chuyện xấu nữa... .cũng sẽ không đánh A Mân nữa! Con thề!
Khương Đường xoay người về phía A Mân đang bị hù doạ cho ngẩn người, nói: “Cô này, khuyên cô tốt nhất là đi ra ngoài chờ, nếu không tôi sợ chút nữa cô sẽ té xỉu mất thôi.” Sau đó, hắn gọi y tá bên ngoài vào “Y tá, tôi có một bệnh nhân bị bệnh nặng, cần hai kim tiêm loại lớn nhất, phiền cô!”
A Mân đang hốt hoảng ra khỏi phòng khám, lại nhìn thấy y tá mang vào hai ống kim tiêm cực lớn đi vào.
Ba giây sau, cô nghe một tiếng kêu vô cùng thê thảm,hơn nữa lại là từ trong chính mi65ng của bạn trai cô phát ra.
“Ôi, A Tùng, thật xin lỗi.”
Thật ra thì em cũng rất sợ thấy ống chích.
※ ※ ※ ※ ※ ※
Hôm nay sắc mặt Khương Đường vẫn rất khó nhìn, không nói không cười, nhưng trong mắt các cô y tá thì đó là một khuôn mặt lạnh lùng, mang đầy vẻ chín chắn hấp dẫn của đàn ông.
Trên thực tế, tối hôm qua hắn một đêm không ngủ.
Từ sau khi rời khỏi nhà Trình Viên Viên, hắn đi bộ trên đường thật lâu cho tức giận tiêu mất rồi mới từ từ trở về nhà.
Mặc dù buộc mình không được nghĩ đến, nhưng hắn lại không thể khống chế đầu óc của mình, nằm trên giường lăn lăn lại, vẫn là nghĩ đến những lời nói của Trình Viên Viên.
Hắn thật sự chỉ xem cô là chị thôi sao?
Hắn vẫn không thể hiểu được suy nghĩ của mình, cho dù hắn đã cố nhớ lại trong quá khứ, hắn thật sự đối với Trình Viên Viên là cảm giác gì, giờ phút này hắn chỉ thấy trong đầu mình là một đám mây đen mờ mịt, nghĩ mãi cũng không ra, chỉ biết trong lòng rất buồn bực, giống như có sự hiểu lầm gì đó ở đây, nhưng là hiểu lầm