Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dưa Gang Nhỏ Của Tôi

Dưa Gang Nhỏ Của Tôi

Tác giả: Nhạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 134910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/910 lượt.

về cái gì thì hắn không cách nào giải thích được.
Hắn làm sai sao?
Nếu như sai, vậy thì sai chỗ nào?
Nhưng hắn không muốn cứ như vậy mà mất đi Trình Viên Viên, chỉ cần vừa nghĩ đến sau này sẽ không còn được gặp cô, không được nghe giọng nói của cô, không được ôm lấy thân thể đầy đặn của cô mà yêu thương chiều chuộng, hắn đã cảm thây thật bất an, thậm chí là không thở nổi.
Rốt cuộc đây là loại cảm giác gì?
Là yêu sao?
Tình yêu rốt cuộc là gì?
Tại sao vừa ngọt ngào vừa khổ sở, vừa yên tĩnh lại vừa ầm ĩ như vậy, rõ ràng là muốn củng nhau ở chung một chỗ, nhưng sao vừa nhìn thấy nhau đã cãi vả không ngừng, để rồi một mình hối hận thế này?
Thật sự vưa có vẻ nhàm chán lại không logic khoa học, giống như một vòng tròn rối rắm không lối thoát nhưng tại sao lại khiến con người ta vì yêu nhau mà không hề thấy mỏi mệt?
Có phải loại cảm giác yêu không biết mệt mỏi này chính là điểm chung duy nhất của bọn họ, khiến họ có thể chịu đựng nhau, học cách tiếp nhận thiếu sót cảu đối phương, cùng nhau vun đắp cho tình yêu này?
Khương Đường suy nghĩ mãi đến khi sắc trời sáng dần cũng vẫn chưa rút ra được kết luận gì.
Đúng lúc này Ôn Phong Nhã gọi điện cho hắn, bảo là muốn đưa bạn gái về nhà ra mắt cha mẹ, nhờ hắn giúp hắn trực ở phòng cấp cứu một đêm.
Hắn không suy nghĩ nhiều liền đồng ý, dù sao hiện tại hắn cũng không dám đi tìm Trình Viên Viên...
Hắn càng nghĩ càng khổ sở, cảm giác mình giống như bị vứt bỏ, không ai muốn hắn, khó trách sắc mặt của hắn hôm nay lạnh lùng không vui.
Tuy là các giáo sư đã từng nói qua, làm bác sĩ không nên để chuyện riêng phiền nhiễu, tránh ảnh hưởng đến quá trình chữa bệnh cho bệnh nhân, nhưng mà loại chuyện yêu đương như vậy, cho dù là thánh nhân cũng không cách nào khống chết tâm tình?
Hắn... Bắt đầu có chút ghét yêu, thì ra là đây chính là cảm giác yêu, thì ra yêu không phải là hoàn toàn tốt đẹp, thì ra yêu cũng có nhiều rắc rối như vậy.
Không phải chỉ cần dựa vào ngọn lửa tình yêu là có thể giải quyết hết thảy vấn đề hay sao?
Hắn không khỏi bắt đầu hoài nghi.
※ ※ ※ ※ ※ ※
Bắt đầu hoài nghi, không chỉ có mỗi Khương Đường.
Trình Viên Viên đêm qua cũng ngủ không ngon, có nhiều lần cô cầm điện thoại lên, rồi lại chán nản để xuống.
Mặc dù vẫn tự an ủi mình, hiện tại cũng đã rạng sáng, gọi điện thoại đi chẳng qua là quấy rầy người ta mà thôi, nhưng trong lòng cô biết, thật ra là vì cô nhát gan, lấy cớ trốn tránh mà thôi.
Cô không nên nóivới Khương Đường như vậy, nhưng là chỉ cần vừa nhắc tới tuổi, cô đột nhiên sẽ cảm thấy rất bất an. Cẩn thận suy nghĩ một chút, có lẽ cô không thể giống như Diệp Linh, cứ như vậy ngốc nghếch tin tưởng sẽ có người thật lòng yêu mình.
Cho dù có, cũng là bởi vì thân thể của cô, mà không phải bởi vì "thật lòng" mà yêu cô.
Như vậy, đến khi cô hoa tàn liễu rũ rồi, người kia có phải hay không sẽ không còn yêu cô nữa?
Cũng là bởi vì ý thức được điều này, cho nên cô mới có thể bất an, mới có thể muốn bảo vệ mình, nhất thời tàn nhẫn mà đem tất cả sai lầm giao cho hắn.
Như vậy cô, giống như rất xảo quyệt.
Buổi sáng, Trình Viên Viên rửa mặt qua loa rồi đi làm.
Vành mắt cô bị thâm đen giống như gấu trúc, rất nhiều học sinh len lén gọi cô là "Cô giáo gấu trúc" .
Viên Viên nghe được cũng chỉ cười cười.
Gọi cô "Cô giáo" là tốt rồi, không còn gọi cái gì "Chị..." là tốt rồi...
Không biết tại sao, lòng của cô đột nhiên đau, ánh mắt u buồn, giống như có cái gì đó mơ hồ trong tầm mắt.
"Cô Viên Viên, sao cô khóc?"
Cô vội vàng lau nước mắt, quay đầu lại lộ ra nụ cười.
Đứng phía sau chính là thầy thực tập mới đến nhà trẻ tháng trước Lưu Thủ Hồng.
"Không có sao, thầy Lưu, chẳng qua là có hạt cát bay vào mắt tôi." Cô cười cười nói.
"Có thật không? Có sao không? Để tôi xem giúp cô." Lưu Thủ Hồng đột nhiên rất khẩn trương đến gần, đưa tay nâng mặt của cô lên, cẩn thận nhìn vào mắt của cô.
Viên Viên bị hắn chạm đến sợ hết hồn, qua mấy giây sau mới nhớ lại nơi này là nhà trẻ, hơn nữa động tác như thế cũng quá mập mờ, vì vậy vội vàng lui về phía sau mấy bước.
"Không sao, tôi hiện tại đã không sao." Gò má cô không khỏi có chút nóng.
Mong là cô chỉ đa nghi thôi?
Lưu Thủ Hồng bộ dáng rất lịch sự, nhìn thoáng qua rất giống Khương Đường, chẳng qua là hắn gầy hơn, động tác giơ tay nhấc chân cũng không toát lên sự linh hoạt mạnh mẽ mà người đan ông vốn có, thay vào đó là có sự duỵ dàng cùng tỉ mĩ quan tâm.
Trong nhà trẻ này hầu như chỉ toàn cô giáo, nên người đàn ông này tương đối được hoan nghênh không ít, có nhiều cô thâm chí còn kết thân với hắn, đem chuyện tình cảm của mình ra tâm sự cùng hắn, còn hắn cũng rất kiên nhẫn lắng nghe, còn đưa ra lời khuyên có ích nữa chứ.
Trình Viên Viên tuy có phiền não với chuyện giữa cô và Khương Đường, nhưng cũng không đem chuyện của mình tâm sự với Lưu Thủ Hồng.
Cô cho rằng tình cảm là chuyện cá nhân, cũng chỉ có người trong cuộc mới hiểu được, nói cho người khác nghe bất quá cũng chỉ tranh thủ được chút an ủi xã giao mà thôi.
Nói cho c


XtGem Forum catalog