pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2684 lượt.

>Đường Lật cảm thông, nhẹ giọng nói câu xin lỗi, kết thúc đề tài.
Tối hôm sau, Bối Nhĩ Đóa và Diệp Trữ Vi ngồi trên mặt cỏ ở gần bờ sông nghỉ ngơi.
Đã lâu không vận động, cộng với mỗi tối phải chạy bộ, đôi chân của Bối Nhĩ Đóa gần như tê liệt, cô dứt khoát ngồi xuống, đem chân đặt ở trên đùi Diệp Trữ Vi, bắt anh ta giúp cô xoa bóp một hồi.
“Trên mạng vừa xuất hiện thêm một đôi tình nhân mới, anh có biết không?” Bối Nhĩ Đóa cúi đầu nhìn di động, “Cũng giống chúng ta, chênh nhau 30 cm.”
“Vậy à?” Diệp Trữ Vi không biết, cũng không quan tâm.
“Cư dân mạng so sánh chúng ta và bọn họ.”
“Không quan trọng.” Anh ta đặt chân cô xuống.
“Đúng vậy, không quan trọng.” Cơ thể và tâm trí cô dường như lấy lại tinh thần, nhìn người bên cạnh, cảm thấy mọi thứ thật viên mãn, “Chỉ cần anh luôn ở bên em là đủ.”
“Em nói sao?” Anh ta dường như không nghe rõ.
“Chỉ cần anh luôn ở bên . . . . . .”
Chưa kịp dứt lời đã bị anh ta ôm hôn, nụ hôn thuần thục khiến cô thở gấp, mùi mồ hôi trên áo anh ta hòa với mùi bùn đất trên mặt cỏ, chui vào khoang mũi cô, cô nhắm mắt lại, môi mở ra hôn đáp trả anh ta.
Khi thân thể bị đẩy ngã trên bãi cỏ, cô hơi chóng mặt, không biết là do đôi mắt của anh ta hay vì nguyên nhân gì khác, tất cả đều che phủ trước mặt cô, ngón tay anh ta khẽ xuyên qua mái tóc cô.
Nụ hôn kết thúc cũng là lúc anh ta nhìn cô điên dại, sau đó nói: “Nhĩ Đóa, khi nào thì em mới chịu gặp cha mẹ anh?”
Bối Nhĩ Đóa chậm rãi chớp mắt: “Anh, anh nói với họ rồi sao?”
“Họ đã sớm biết, anh chưa bao giờ che giấu chuyện này.”
“Thật. . . . . . thật sao?” Nghĩ đến việc này, Bối Nhĩ Đóa có chút sợ hãi.
Tay anh ta còn lưu trên mái tóc cô: “Anh không lừa em.”
“Chắc họ đã hỏi rất nhiều về em, vậy anh trả lời thế nào?” Đây là điều mà Bối Nhĩ Đóa quan tâm nhất.
“Họ vẫn chưa hỏi gì.”
“Không thể nào? Biết anh có bạn gái, cha mẹ anh cũng không hỏi đến sao?”
“Có chứ, nhưng cha anh chỉ dặn dò một câu.”
“Câu gì ạ?” Cô có dự cảm không tốt.
“Đánh nhanh rút gọn, cha năm nay đã bảy mươi hai tuổi, nếu con còn muốn chần chừ, cả bồng cháu cha cũng không thể.”
“. . . . . .”
“Nhĩ Đóa, em đã sãn sàng chưa?”
“Có phải nhanh quá không ạ?”
“Nhanh? Tháng chín này cha anh sẽ nhập viện, nếu chúng ta không đi gặp họ...” Anh ta bóng gió nói, “E rằng sẽ không ổn.”
Bối Nhĩ Đóa nghĩ, cha của Diệp Trữ Vi thường phải đến bệnh viện trị liệu vào mùa thu, người cao tuổi rất ghét bệnh viện, một khi đã đến bệnh viện thì tính cách sẽ thay đổi, tự hỏi làm thế nào để bắt nạt các y tá bác sĩ, không một ngày nào chịu yên tĩnh , nếu muốn gặp mặt, tốt nhất là gặp trước khi cha anh ta nằm viện, bằng không ông ấy sẽ giận chó đánh mèo, để lại ấn tượng không tốt.
Nói như vậy, thời gian quá gấp. . . . . .
“Em không có kinh nghiệm trong chuyện này, không biết mình nên chuẩn bị cái gì.” Cô lo lắng.
“Em không cần thiết phải chuẩn bị, nói lời dễ nghe là được.”
“Họ muốn nghe cái gì? Thể loại ca kịch? Chúc mừng phát tài, Như ý cát tường, hay Phúc như Đông hải, thọ bỉ Nam sơn?”
“Không, hẳn là chuyện họ được bồng cháu.”
“. . . . . .”
Sau khi bị sự kiên trì của Diệp Trữ Vi thuyết phục, Bối Nhĩ Đóa đồng ý đi gặp mặt cha mẹ anh ta.
Cô không có kinh nghiệm trong chuyện này, thế nên cô hơi sợ hãi, nhịn không được liền tìm hiểu xung quanh. Đầu tiên cô nói bóng gió với Bối Hành An, bạn gái tới thăm cha mẹ của bạn trai nên chuẩn bị gì, Bối Hành An nghe xong im lặng một hồi, cuối cùng thở dài: “Ăn mặc đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng, mua một chút quà để biếu người ta, không cần thiết phải đắt tiền nhưng phải đặt tâm tình của mình vào đó.”
Bối Nhĩ Đóa dùng bút ghi ghi.
“Bất luận bọn họ hỏi con cái gì, con cũng phải thành thật trả lời, không nên khúm núm.”
Bối Nhĩ Đóa gật đầu.
Bối Hành An nhịn không được, nhắc nhở cô: “Con thật sự đã sẵn sàng? Nhanh như vậy muốn đi gặp cha mẹ cậu ta?”
“Vâng, không còn thời gian nữa ạ.” Nếu cha của Diệp Trữ Vi nằm viện, tâm trạng không tốt, cô có nguy cơ bị loại khỏi vòng gửi xe.
“Ý con là sao?” Bối Hành An ngạc nhiên.
Bối Nhĩ Đóa ngẩng đầu, bình tĩnh mỉm cười: “Cha đoán thử đi ạ.”
Bối Hành An nuốt một ngụm nước bọt, máu dồn tới não, lập tức vén tay áo lên muốn đi tìm Diệp Trữ Vi tính sổ, Bối Nhĩ Đóa kịp thời ngăn cản, nhanh chóng giải thích đây chỉ là câu nói đùa.
“Nhĩ Đóa, con ngày càng hư hỏng, chuyện này sao có thể xem là đùa? Đừng nói cha không nhắc nhở, nếu con mang bụng bầu bước vào nhà người ta, cả đời này bọn họ sẽ khinh thường con.” Bối Hành An nghiêm túc nói.
“Cha, con chỉ nói đùa thôi mà, không có khả năng đâu ạ, Trữ Vi là người tốt, anh ấy luôn tôn trọng con.” Bối Nhĩ Đ