Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2682 lượt.
óa vò đầu.
Bối Hành An bán tín bán nghi, nhìn cô chằm chằm.
Bối Nhĩ Đóa bớt chút thời gian đi tìm Đường Lật, muốn nghe lời khuyên của cô ta, vừa vặn gặp phải Úc Thăng ở lầu một, Úc Thăng không bỏ qua cơ hội, thăm dò chuyện của ông cậu mình, Bối Nhĩ Đóa thừa dịp hỏi lại anh ta, cha mẹ của Diệp Trữ Vi thích và ghét những gì.
“Ông ngoại tôi lúc trẻ là người rất nghiêm túc, về già thì tính cách y như trẻ con, yêu ghét rõ ràng. Về phần bà ngoại, bà ấy rất đẹp, tính tình dịu dàng, ăn nói nhỏ nhẹ, bình thường có sở thích về thư pháp và âm nhạc cổ điển, một tháng nghe ca kịch một lần, ngoài ra cũng thường đi tham quan các bảo tàng.”
“Chuyện này...” Bối Nhĩ Đóa lầm bầm, cảm thấy khó khăn, sở thích giữa cô và mẹ anh ta khác nhau quá lớn.
Úc Thăng dùng ánh mắt quan sát thần sắc Bối Nhĩ Đóa, cười bổ sung: “Nhưng mà, bà ấy rất thích ăn.”
“Bác ấy thích ăn những gì?” Bối Nhĩ Đóa thoáng thấy một tia hi vọng.
“Đồ ngọt, các món tráng miệng, hoặc là dâu tây.”
. . . . . .
Thật trùng hợp, ngày cô đi ra mắt cha mẹ của Diệp Trữ Vi cũng là ngày cô nhận được giấy mời phỏng vấn công việc.
Lần này thực sự là một bất ngờ, cô gửi bản sơ yếu lý lịch còn chưa đến 48 giờ đã có hồi âm.
Bối Nhĩ Đóa quyết định sáng hôm đó sẽ đi phỏng vấn trước, chờ phỏng vấn xong cô sẽ cùng Diệp Trữ Vi đi tới nhà gặp mặt cha mẹ anh ta.
Có một chuyện tồi tệ hơn, ngày phỏng vấn khí trời nóng hừng hực, Bối Nhĩ Đóa trịnh trọng mặc một bộ đồ comple nữ, điều hòa trong phòng bị hỏng, người cô hôm đó chảy nhiều mồ hôi, biểu hiện không thoải mái, lại ngồi đối diện với vị quản lý đang phỏng vấn mình, cuối cùng ông ta không nói rõ ràng, lịch sự nói cô về nhà chờ thông báo.
Ngoài cửa, Diệp Trữ Vi lái xe tới đón, nhìn trán cô chảy đầy mồ hôi, anh ta lấy khăn giấy lau chùi giúp.
“Em hơi lo lắng.” Bối Nhĩ Đóa nói thẳng, “Anh có cách nào làm giảm áp lực hay không?”
Diệp Trữ Vi suy nghĩ thật lâu, sau đó đưa tay kéo cô qua, để cô tựa vào vai anh ta: “Em nhắm mắt lại, thư giãn mười phút.”
“Chỉ như vậy?”
“Em có thể bình tĩnh một chút.”
“Không được, Trữ Vi, cha mẹ anh sẽ thích em chứ?”
“Họ sẽ thích em, nhưng không giống như cách anh thích em.” Anh ta lạnh nhạt nói, “Em nên chuẩn bị tâm lý.”
“. . . . . .”
“Còn lo lắng không?”
Bối Nhĩ Đóa quyết đoán gật đầu.
“Xem ra em cần sự tự tin.” Anh ta lướt qua khuôn mặt chật vật của cô, thuận thế cúi đầu hôn môi cô, sau lại nói, “Nhĩ Đóa, em nghe cho rõ, bất luận là bọn họ đối với em thế nào, thái độ và hành động của anh cũng không thay đổi.”
Bối Nhĩ Đóa nhìn anh ta.
“Dù là thế nào, biểu hiện không tốt cũng không sao. Nếu họ thật sự không thích em, điều đó để anh đền bù.”
Bối Nhĩ Đóa nghe xong, cô vừa bực mình vừa buồn cười, Diệp Trữ Vi quả nhiên là người đàn ông kiêu ngạo. . . . . .
“Khi nào em cảm thấy lo lắng, em có thể hôn anh để giảm bớt áp lực.” Anh ta căn dặn.
“. . . . . .”
Cha mẹ của Diệp Trữ Vi ở vùng ngoại thành, lái xe đến đó phải mất hơn nửa giờ, nhìn ngôi biệt thự được xây dựng theo phong cách hiện đại trước mặt, Bối Nhĩ cứ nghĩ mình đang nằm mơ.
Cô vốn tưởng rằng khi cửa mở sẽ xuất hiện một nữ giúp việc, hoặc là quản gia giống như trong phim, nhưng thực tế, mẹ của Diệp Trữ Vi đang chờ bọn họ.
Mẹ của Diệp Trữ Vi không giống như cô nghĩ. Trong tưởng tượng của Bối Nhĩ Đóa, bà hẳn là một vị phu nhân thanh lịch, toàn thân toát ra vẻ ngoài quý phái, thái độ có lẽ khách sáo nhưng không gần gũi, người đàn bà trong bộ đầm dài màu nâu nhạt đứng ở trước mặt cô, tóc dài xõa ngang vai, dáng người nhỏ nhắn, nhẹ nhàng lên tiếng: “Bọn con đến rồi sao? Hôm nay bên ngoài nóng lắm, mau vào trong nhà nghỉ ngơi.”
Giọng nói kia hoàn toàn chinh phục Bối Nhĩ Đóa, cô lễ phép chào hỏi, cầm món quà đã chuẩn bị sẵn đưa tới cho bà.
“Khách sáo quá, cám ơn con.” Lưu Ái ngạc nhiên, không nghĩ rằng món quà là bánh kem dâu tây trong cửa hàng bánh ngọt mà bà yêu thích, lặng lẽ chạm vào túi, vẫn còn lạnh, hẳn là bên trong để thêm nước đá khô.
Diệp Viễn tựa hồ phát hiện chuyện gì, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm chặt, vẻ mặt có chút khinh bỉ.
“Cha, hôm nay cha có uống thuốc đúng giờ hay không?” Diệp Trữ Vi hỏi.
“Chưa uống.” Diệp Viễn vẫy vẫy tay, mặt không kiên nhẫn, “Mỗi ngày đều hỏi cha câu này, có phiền hay không? Đúng rồi, mẹ con đâu? Đi ra ngoài cả buổi, đến giờ vẫn chưa trở về?”
“Đến đây, đến đây.” Lưu Ái nhanh chóng đi qua, nghe giọng chồng oán giận, bà bước chân nhanh hơn.
“Nãy giờ bà bận bịu chuyện gì, mau ngồi xuống đây cho tôi.” Diệp Viễn bất mãn, gật gật ra hiệu vị trí kê