Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2729 lượt.
nghị của dân mạng, bọn họ nói đặt nickname thế này hay hơn".
"Thật à? Là bọn họ yêu cầu nên cô mới đổi à?"
"Ờ, dù sao đổi nickname cũng sẽ không có ảnh hưởng trên phương diện khác, nếu làm thế mà có thể làm bọn họ thích thì sao lại không làm?"
Giọng Diệp Trữ Vi nhạt đi vài phần: "Thì ra chỉ là như vậy".
Vậy mà lại không phải cô ấy tự nguyện.
"Đúng vậy, nếu không... anh cho rằng tại sao tôi có thể đổi nickname thành như vậy? Buồn nôn quá thể". Bối Nhĩ Đóa gượng cười, tỏ ra rất tự nhiên, còn đưa tay vỗ vỗ vai anh ta: "Muốn ăn chút trái cây hay không, trong tủ lạnh có dưa hấu".
"Tùy".
"Vậy tôi lấy cho anh ăn".
Một giây sau, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Bối Nhĩ Đóa khựng lại, bản năng của cô cho biết cô sắp tiêu đời, thái hậu Từ Trinh Phân đã đến.
Một khi Từ Trinh Phân nhìn thấy trong phòng cô có một gã khổng lồ, lại còn là khác giới, nhất định thái hậu sẽ giận dữ, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng.
"Diệp Trữ Vi, mẹ tôi đến rồi, anh mau trốn đi". Cách né tránh tai nạn duy nhất mà Bối Nhĩ Đóa nghĩ đến chính là tạm thời tìm một chỗ giấu Diệp - Trữ - Vi - một - mét - chín - mươi đi.
"Trốn?" Diệp Trữ Vi nói không nhanh không chậm: "Tôi trốn đi đâu?"
"Hay là tủ quần áo của tôi?"
"Tủ quần áo của cô có đủ rộng không?"
"... Hình như không đủ. Anh to quá, không giấu được". Bối Nhĩ Đóa hơi sốt ruột, bắt đầu nói không cần nghĩ: "Hay là anh chịu khó chui xuống gầm giường tôi một lúc?"
"Gầm giường cô?" Diệp Trữ Vi giống như nghe nhầm, yên lặng nhìn Bối Nhĩ Đóa, phủ định rất nhanh chóng: "Không thể được".
"..."
"Bối Nhĩ Đóa, thì ra trong mắt cô tôi lại là một người không thể giới thiệu với ai như vậy".
"Không phải vì anh không thể gặp ai, mà là bởi vì anh là nam giới. Chỉ cần nam giới, mẹ tôi đều sẽ nói".
Chuông cửa vẫn vang lên không ngừng, nếu còn không ra mở cửa, Từ Trinh Phân sẽ gọi điện thoại tới vặn hỏi xem cô đang ở đâu, lệnh cho cô phải về ngay. Bà sẽ chờ dưới lầu hoặc ở nhà hàng trước cửa tiểu khu, cho nên có muốn tránh cũng không tránh được.
Huống hồ xe của Diệp Trữ Vi đang đỗ ở dưới lầu, chắc hẳn là Từ Trinh Phân đã nhìn thấy, bịa đặt là rất không sáng suốt.
Bối Nhĩ Đóa hít sâu một hơi, lập tức tỉnh táo lại, đưa ra quyết định bất chấp hết tất cả: "Tôi đi ra mở cửa".
Đi đến cửa, cô nghe thấy giọng nói thản nhiên của Diệp Trữ Vi sau lưng: "Cô định giới thiệu tôi thế nào?"
Huyệt thái dương Bối Nhĩ Đóa lập tức giật lên không ngừng.
"Tôi sẽ ăn ngay nói thật với mẹ tôi. Anh chỉ là bạn trai giả của tôi". Cô nói rất bình tĩnh: "Bởi vì mẹ tôi không dễ lừa, lừa bà ấy sẽ có kết cục rất thảm".
Bối Nhĩ Đóa đi ra cửa như đang đi chịu chết, đưa tay nhấc điện thoại lên.
"Tôi là nhân viên vệ sinh đến quét dọn hành lang như thường lệ, mong chủ nhà vui lòng mở cửa".
...
Không phải Từ Trinh Phân, tự nhiên sợ vô căn cứ một trận.
Trái tim thắt chặt của Bối Nhĩ Đóa lập tức buông lỏng, như từ núi đao biển lửa rơi xuống hồ nước dịu dàng mát lạnh.
May quá! May quá!
Mở cửa cho nhân viên vệ sinh, Bối Nhĩ Đóa xoay người lại: "Không phải mẹ tôi, thế mà sợ hú hồn".
"Sợ hú hồn? Đúng là tôi đã sợ thật". Giọng Diệp Trữ Vi rất bình thản, nhớ lại mỗi một từ Bối Nhĩ Đóa nói vừa rồi: "Bối Nhĩ Đóa, thật sự không ngờ suýt nữa tôi phải trốn xuống dưới gầm giường cô".
"..."
Bối Nhĩ Đóa rất xấu hổ. Biện pháp cô nghĩ đến vừa rồi đích xác rất ngu ngốc, đúng là có bệnh thì vái tứ phương. Anh ta không phải một chiếc va li, có thể gấp lại rồi nhét xuống gầm giường. Anh ta cao một mét chín mươi, một người đàn ông tay dài chân dài, giấu ở nơi nào cũng sẽ bị Từ Trinh Phân phát hiện ngay lập tức.
"Lại đây". Diệp Trữ Vi nói.
Bối Nhĩ Đóa đi tới, áy náy nhìn anh ta: "Xin lỗi, vừa rồi tôi cuống quá. Anh không biết mẹ tôi thế nào, bà ấy có lúc rất khó tính, từ nhỏ đã dạy tôi không được cho đàn ông vào nhà. Đến tận lúc tôi tốt nghiệp đại học, mẹ tôi vẫn dặn tôi ngàn vạn lần không thể sống chung một phòng với người khác giới".
"Sợ tôi sẽ làm gì cô à?"
"Chắc là mẹ tôi nghĩ như vậy. Bà ấy cho rằng đàn ông bao giờ cũng xấu xa, cần phải đề phòng".
"Ý tôi là tôi hỏi cô có sợ hay không".
"Tôi ấy à? Vì sao tôi phải sợ? Có phải hôm nay là ngày đầu tiên tôi biết anh đâu, tôi rất rõ anh là người thế nào". Bối Nhĩ Đóa nói rồi cười: "Hơn nữa quan hệ giữa chúng ta cũng không phải như thế, chỉ là anh mời tôi ăn cơm, tôi hát cho anh nghe, có qua có lại, thế thôi".
"Thế à? Cô suy nghĩ thật là sòng phẳng đấy". Diệp Trữ Vi nhìn cô, không nhịn được nói.
Cô đổi nickname là thỏa mãn ý thích của cộng đồng mạng, phối hợp với công tác tuyên truyền. Cô chịu cho anh ta vào nhà là bởi vì tin tưởng nhân phẩm của anh ta. Cô chịu hát cho anh ta nghe là bởi vì anh ta nấu cho cô một bữa cơm, tất cả đều có điều kiện, không có lí do nào giống như trong tưởng tượng của anh ta.
Cô còn nói anh ta chỉ là bạn trai giả của cô.
Xem ra bây giờ cô không có nhiều hứng thú với anh ta.
Sự thật này khiến anh ta bất mãn, có điều tâm tình cũng chỉ thay đổi vẻn vẹn có một lát. Anh ta