Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2737 lượt.
nhanh chóng đưa ra kết luận, cô nhất định sẽ có hứng thú với anh ta, thậm chí là mê mẩn, đây chỉ là vấn đề thời gian. Lúc cần thiết anh ta sẽ đưa ra những chỉ dẫn khéo léo và thích hợp để cô hiểu được một số lí lẽ trong tình yêu.
Dục tốc bất đạt, trên phương diện tình yêu cô ấy là một tờ giấy trắng, nếu mình quá đường đột sẽ làm cô ấy sợ.
Có điều, rất hiển nhiên, Bối Nhĩ Đóa đã ngây thơ đánh giá quá cao nhân phẩm của anh ta. Anh ta đến nhà cô nấu cho cô ăn, làm sao có thể hoàn toàn không có ý nghĩ khác?
Có điều bây giờ đã không thích hợp để có hành động gì nữa.
"Diệp Trữ Vi, anh đang nghĩ gì thế?" Bối Nhĩ Đóa cảm thấy vẻ mặt anh ta xem như bình tĩnh nhưng kì thực lại đang ấp ủ một chuyện lớn gì đó.
"Không có gì". Vẻ mặt Diệp Trữ Vi lạnh nhạt.
"Thế tôi đi bổ dưa hấu".
"Không cần, tạm thời tôi không muốn ăn".
"Vì sao?"
"Bởi vì tâm tình tôi đột nhiên không được tốt lắm".
"..."
Thôi được, vốn định thừa dịp này để tỏ tình với anh ta, không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện bất ngờ như vậy. Nhìn sắc mặt của anh ta bây giờ, nếu cô tỏ tình
nhất định sẽ gặp phải một kết cục cực kì thê thảm.
"Có muốn làm tôi vui vẻ hơn một chút không?" Anh ta đề nghị nghiêm túc: "Hay là hát cho tôi nghe một bài nữa?"
"Anh còn muốn nghe bài gì?"
"Lần này thì tùy. Chỉ cần cô có thể làm tôi cảm thấy thoải mái là được".
"..."
Vì sao lần nào gã này cũng phải nói năng mờ ám như vậy? Khiến cô không nhịn được sinh ra những ảo giác vô nghĩa.
Thật sự là vừa đáng yêu vừa đáng hận.
Giọng hát của Bối Nhĩ Đóa trong trẻo mượt mà, hát đến đoạn dịu dàng sẽ rất ngọt ngào, lại không điệu đà, rất hợp hát những bài tình ca đơn giản.
Âm thanh của cô khiến Diệp Trữ Vi nghĩ đến dòng suối trong dưới ánh mặt trời, một chén trà nóng giữa ngày đông, một con mèo lang thang lim dim ngủ gật ven đường.
Lúc cô hát, mỗi một sự thay đổi rất nhỏ trên gương mặt đều bị anh ta thu vào đáy mắt.
Mỗi lần hát xong một bài hát, Bối Nhĩ Đóa lại mất tự nhiên khi nhìn vào mặt Diệp Trữ Vi... Ánh mắt đó khiến cô có cảm giác như anh ta đã im lặng nhìn cô rất lâu, nhìn chằm chằm như muốn nhìn thấu linh hồn cô.
Cô cúi xuống xem giờ, nhắc Diệp Trữ Vi một câu: "Lát nữa anh có phải về Viện nghiên cứu không?"
"Cảm ơn". Không nghĩ tới anh ta lại chu đáo như vậy, biết mua kẹo ngậm cho cô ngậm sau khi hát.
"Tôi đi đây".
"Tạm biệt anh".
"Đến đây thôi à?"
"Thế anh còn muốn thế nào nữa?"
Hai người nhìn nhau năm giây, cuối cùng Bối Nhĩ Đóa phải đầu hàng vì không chịu được áp lực: "Tôi đưa anh xuống lầu".
Thế là đến lúc xe của Diệp Trữ Vi biến mất trong tầm mắt, Bối Nhĩ Đóa mới quay lên nhà.
Vào nhà mở tủ lạnh ra xem, Diệp Trữ Vi để lại cho cô bốn gói gia vị, trên gói đều dán nhãn hiệu, ghi rõ "Chua ngọt", "Dầu hào", "Cà ri", "Nước tương", đều là do anh ta tự làm. Xem đĩa cơm om sườn thơm nức vừa rồi thì biết mùi vị chắc chắn rất ngon, cô có thể dùng để trộn mì, trộn cơm hoặc là chấm thịt lúc ăn lẩu.
Anh ta thật sự rất chu đáo. Lúc đầu cô không cảm thấy như vậy, nhưng càng tiếp xúc càng có thể phát hiện ra một mặt hoàn toàn trái ngược với bề ngoài lạnh lùng của anh ta.
Một người đàn ông như vậy, cho dù người nào tiếp xúc với anh ta một thời gian dài cũng sẽ sinh ra thiện cảm.
Vừa rồi cô suýt nữa đã nói ra miệng những lời trong lòng, bây giờ nghĩ lại đúng là quá kích động. Nếu nói ra rồi bị từ chối, sau này gặp nhau sẽ rất khó xử. Bây giờ anh ta tốt với cô như vậy có lẽ là bởi vì giữa hai người có một bản hợp đồng, hai người cần hoàn thành nhiệm vụ một cách thuận lợi.
Anh ta chính là dạng đàn ông đã làm gì đều sẽ làm rất nghiêm túc.
Bối Nhĩ Đóa uống một cốc sữa chua, quay lại bàn máy tính, mở weibo đăng một trạng thái.
"Buổi chiều có ánh nắng rất hợp để hát, đặc biệt là hát cho người bên cạnh nghe".
Phía dưới nhanh chóng có cả trăm phản hồi.
"Bạn vừa đăng trạng thái, tôi đã ngửi được mùi Diệp Trữ Vi".
"Nhĩ Đóa của Trữ Vi, bạn đổi tên với ngụ ý từ xưa tới nay phụ nữ vẫn là một khí quan trên người đàn ông sao?"
"Không có ảnh anh ấy, dislike!"
"Tôi vẫn cảm thấy giọng bạn rất ngọt, nếu tiện, bạn có thể đăng một bài do chính bạn hát được không? Đương nhiên nếu có thể cùng hát với anh ấy thì
càng tốt, rất nhớ giọng nói của các bạn".
"Hai bạn còn tham gia chương trình nữa không? Hi vọng là có, còn nếu không cũng hi vọng bạn đăng nhiều ảnh".
"Bây giờ hai bạn đã tiến triển đến đâu rồi? Sao vẫn có cảm giác rất kín đáo vậy?"
"Buổi chiều có ánh nắng thích hợp để hôn nhau, đặc biệt là hôn người bên dưới".
"..."
Mỗi lần Bối Nhĩ Đóa đăng weibo đều bị dân mạng trêu đùa, ban đầu cô còn không dám đọc kĩ một số bình luận, như sau một thời gian dài cũng quen dần.
Huống hồ ngay cả nickname cũng đã đổi thành "Nhĩ Đóa của Trữ Vi", còn chuyện gì cô không thể đối mặt nữa?
Có điều sau khi phim tuyên truyền được tung ra, dư luận trên mạng có lẽ còn ồn ào gấp mấy lần bây giờ.
"Nghe nói Diệp Trữ Vi nấu nướng rất