Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341827

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.

nh mà, nhanh quên như vậy sao! Nam nhi phải tự cường, tân hôn an lạc, cần phải giành vị thế áp đảo của người chống trước.
Sau một hồi rì rầm bàn bạc, vẫn là gió Đông đã đè bẹp gió Tây, vậy là, hai người đi theo vị giám đốc tới phòng dành cho khách VIP.
Phòng dành cho khách VIP cũng thật sự là phòng dành cho khách VIP, ở nơi tấc đất tấc vàng này, rộng rãi sáng sủa đến mức vô cùng xa hoa, còn cả bộ sô pha bằng da thật màu đen nhìn có vẻ rất mềm mại dễ chịu và người đang ngồi trên ghế sô pha đó nữa.






Đường hẹp tương phùng – kẻ dũng mãnh ắt thắng
“Chị Lạc Lạc, sáng sớm nay em tới văn phòng tìm chị nhưng không gặp, hóa ra chị cũng không đi làm à? Hôm qua bọn em chơi rất vui, vừa hay gặp được anh Diệp, anh ấy thanh toán cho bọn em, vì vậy em đã không viết hóa đơn tên chị, tiết kiệm được tiền rồi nhé.” Đổng Đan thấy hai người bước vào, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên vui mừng, hớn hở chạy tới báo cáo với Chu Lạc.
Chu Lạc đưa mắt liếc nhìn Diệp Minh Lỗi – người nãy giờ vẫn ngồi yên trên ghế sô pha, nét mặt không phân biệt rõ đang vui hay buồn, cảm giác dây thần kinh nhói đau, có ý muốn quay đầu bỏ ra ngoài.
Nhưng lại sợ Đại Đổng suy nghĩ nhiều, Chu Lạc đành phải chường mặt ra nói với Đồng Đan: “Tiêu hết bao nhiêu tiền, quay về chị sẽ tính trả em”. Đã nói là cô mời khách, cho dù người trả tiền là Diệp Minh Lỗi, đó cũng vì do nể mặt Đồng Đan, cô không thể mạo muội nhận ân tình này. Để tránh mọi phiền hà, cô cũng không hỏi tại sao trong giờ làm việc mà Đồng Đan lại xuất hiện ở đây, dù sao khi thăng chức, bản thân cô vẫn kiêm nhiệm việc lãnh đạo trực tiếp của cô ấy.
Tuy nhiên, cô gái Đồng Đan ngoan ngoãn đã tự động giải thích với Chu Lạc: “Sinh nhật bác gái Diệp, em và anh Diệp tới đây chọn quà tặng cho bác, em đã xin phép nghỉ rồi”. Còn về việc thanh toán tiền, để sau hãy nói đi, hà tất phải tranh chấp ở đây cho lãng phí thời gian, trước mắt cô còn có việc hứng thú hơn.
“Không dễ để chọn, số hàng này, tôi sẽ lấy hết. Lát nữa các anh cử người mang tới địa chỉ này.” Một ai đó cuối cùng cũng mở miệng rồi, một câu nói mà thu hết tất cả mọi ánh nhìn trong chốc lát.
Lấy… lấy hết? Hai giám đốc kinh doanh đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương sự hoài nghi và chấn động, đây là sự thật sao? Anh ta thật sự, thật sự mua hết ư?
Chi phiếu là thật, chữ ký của Diệp Minh Lỗi cũng là thật. Còn về những thứ khác, đều không có ý nghĩa gì, người nắm giữ đất đai nhà họ Diệp, không thể viết chi phiếu không được.
Giám đốc bận rộn tiêu hóa vận may từ trên trời rơi xuống này, không còn đề ý tới người khác, Đại Đổng và Chu Lạc bị ghẻ lạnh vứt sang một bên.
Nhìn Diệp Minh Lỗi phóng khoãng ký tên, đôi môi mỏng khẽ mím lại, chẳng thốt nên lời nào, Chu Lạc bỗng cảm thấy không thể chịu đựng anh ta dù có nhiều tiền đi nữa, cũng không nên dùng chiêu thức này chứ? Dùng đầu ngón tay cũng đoán ra được, hành vi bại gia của tên gian thương họ Diệp kia tuyệt đối có liên quan đến mình.
Ngoài bố mẹ của mình, Chu Lạc rất ít gây thù chuốc oán với người khác. Cứ cho là có khúc mắc gì, thường cứ ngủ một giấc tỉnh dậy là quên hết. Diệp Minh Lỗi được coi là người cô căm ghét nhất, hành động trẻ con lúc này động chạm tới trái tim đồng cảm tràn lan của cô.
Cái gọi là khi nắng hạn thì khô hạn tới chết, khi ngập úng thì ngập úng tới chết, hai mươi tám năm trước không có người hỏi han, chưa đến một tháng đã có tới hai chàng trai để mắt tới, còn không tính đến chỗ của bố mẹ cô sắp đặt – với phong cách lựa chọn sự hoàn mỹ này của họ, Chu Lạc chỉ nghĩ thôi cũng biết rằng tuyệt đối không thể chỉ có một sự lựa chọn.
Nhưng ông trời ơi, cô chỉ muốn kết hôn thôi, bây giờ là chế độ xã hội một vợ một chồng, vậy thì một người đàn ông là đủ rồi, không cần nhiều đến vậy chứ?
“Diệp Minh Lỗi, chúng tôi không biết anh ở đây, thực sự chỉ là trùng hợp.” Ít nhất, hy vọng không nên hiểu nhầm rặng hò cố ý tới chọc tức anh ta, nhưng lời nói vừa thốt ra khỏi miệng sao lại cứ có cảm giác càng vẽ càng thêm rối rắm thế? 
“Thực ra sáng sớm hôm nay chúng tôi mới đi đăng ký kết hôn, đến đây là do trùng hợp, thực sự là trùng hợp.” Chu Lạc tiếp tục giải thích, lần này anh ta chắc chắn sẽ tin rồi chứ?
“Chu Lạc, nếu cô không vội vàng muốn chiếm một căn nhà tập thể mà phải nhanh chóng tìm một người đàn ông, thực ra vẫn còn có cách khác. Bây giờ hình thức kinh doanh gì cũng có, lừa dối dù sao cũng không tốt, cô hà tất…” Nói được một nửa lại lắc đầu, ánh mắt nhìn Đại Đổng có phần thương hại.
Diệp Minh Lỗi chính là Diệp Minh Lỗi, hễ mở miệng là khiến Chu Lạc thu lại tâm trạng của một thánh mẫu, lập tức có cảm giác muốn đập chết anh.
Gần đây anh rất thân thiết với Đồng Đan, tối qua còn gặp các đồng nghiệp khác, thậm chí chưa biết chừng còn quen biết cả viện trưởng Đồ cũng nên, chắc chắn biết rõ chuyện cô có thể lấy giấy chững nhận đăng ký kết hôn ra đổi lấy giấy chứng nhận nhà ở. Anh cũng biết rằng với tính cách của Chu Lạc, chắc sẽ không đem chuyện nhạy cảm này