Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.

t hôn, mỗi người chụp một bức ảnh thẻ lấy ngay tại cửa hiệu trước cổng ủy ban, sau đó ký tên, tuyên thệ, lấy giấy chứng nhận đăng ký kết hôn. Đại Đổng còn cương quyết chọn loại giấy in hoa văn, tốn mất chín mươi chín đồng, chứ không cần loại giấy phổ thông chỉ tốn chín đồng, nói cả đời người mới có một lần, số tiền đó rất đáng để tiêu xài. Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy hiện vật rồi còn nói giá cả cao như vậy cũng có chút đắt cắt cổ, lại mặc cả đòi thêm con dấu kỷ niệm của ngày hôm nay làm quà tặng.
Chu Lạc mơ mơ màng màng nhìn cậu bận rộn, cứ cảm thấy rất không thực, đợi đến sau khi bước ra khỏi cổng lớn của ủy ban nhân dân thì suýt nữa bị ngã bởi vì hòn đá trên đường.
May mà bên cạnh có Đại Đổng, sau khi lập tức đưa tay ra đỡ lấy cô liền giữ yên như vậy không chịu buông ra.
“Đợi một chút!” Đại Đổng bỗng nhiên dừng bước, Chu Lạc bồn chồn nhìn cậu, thầm nghĩ lẽ nào cậu ân hận rồi, muốn quay lại ngay đổi tờ giấy chứng nhận màu hồng trên tay thành màu xanh?
“Sao anh lại quên một chuyện quan trọng như vậy được nhỉ?” Đại Đổng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Chu Lạc đưa ra trước mặt, thon dài, trắng mịn, đó là bàn tay chưa từng nhúng qua nước mùa xuân[2'>.
[2'> Nước mùa xuân là nước tầm tháng Ba, tiết trời vẫn còn rất lạnh. Câu văn ý chỉ bàn tay của Chu Lạc chưa từng phải làm việc nặng nhọc, chưa từng chịu khổ.
“Nhẫn, anh còn chưa mua nhẫn cưới để tặng em!”
Chu Lạc rầu rĩ liếc nhìn cậu, thầm nghĩ, thứ cậu còn thiếu đâu chỉ có mình nhẫn cưới. Chưa từng ăn thịt lợn nhưng cũng được nhìn thấy lợn chạy rồi, cô đã tham dự biết bao tiệc cưới, đối với các từ ngữ như phòng cưới, xe cưới, váy cưới, tiệc rượu chiêu đãi, phù dâu phù rể... đều biết tương đối tường tận.
Nhưng trước mắt, cô đương nhiên không dám tham vọng những thứ đó, cho dù có tổ chức hôn lễ, bố mẹ cô dâu không chỉ không tới chúc phúc mà ngược lại, còn sai người gây chuyện nữa thì sẽ vẻ vang thế nào?
Với hoàn cảnh của họ bây giờ, mọi người dùng một từ mới nổi là “khỏa hôn” để hình dung, coi như đã bắt kịp thời đại. Đương nhiên, còn có một từ “hôn nhân sét đánh” cũng không bị coi là lỗi thời, rất phù hợp với tác phong của “những người sinh sau năm 80” - nếu họ cũng có thể được quy vào hội “những người sinh sau năm 80”.
Tuy nhiên, Đại Đổng chủ động đề cập tới việc mua nhẫn cưới, điều đó liệu có chứng minh rằng cậu không bị ép buộc làm vậy, cũng không phải nhất thời nông nổi, mà là tương đối công nhận sự thật rằng hai người đã kết hôn?
Tâm trạng của Chu Lạc thoải mái hơn rất nhiều, gọi điện cho viện trưởng xin nghỉ nửa ngày, nói phải giải quyết một việc rất quan trọng. Viện trưởng Đồ vô cùng rầu rĩ, ngày đầu tiên nhận chức mới lại xin nghỉ, việc cô cần phải giải quyết tốt nhất là thật sự rất “quan trọng”, nếu không, hừ hừ.
Chu Lạc không hề để ý tới sự dọa dẫm của ông ta, ha ha, giờ cô cũng được coi là người có gia đình rồi.
Cách Ủy ban Nhân dân không xa có một hiệu vàng nổi tiếng lâu đời ở Bắc Kinh. Dù đang là thời gian đi làm, bên trong cửa hiệu vẫn đông đúc tấp nập. Thấy rất nhiều người mua vàng bạc đã quý giống như đi chợ mua rau vậy, Chu Lạc không thể không than thở rằng nhưng người có tiền bây giờ lại nhiều đến thế.
Cũng coi như giải tỏa được phiền muộn, tới một nơi nho nhã thoát tục khiến tâm hồn được thảnh thơi, lại có chồng mới đi bên cạnh, Chu Lạc tạm thời vứt bỏ nỗi phiền muộn ra bên ngoài, vui vẻ theo hướng dẫn của nhân viên bán hàng để thứ nhẫn - quả nhiên là những nơi đông người mới có thể mang tới cho cô cảm giác chân thực.
Thực ra Chu Lạc không thích đeo đồ trang sức, từ nhỏ tới lớn không biết đã nhận được biết bao món quà từ các bậc trưởng bối, họ hàng thân thích. Trong đó có không ít món đồ quý giá đắt tiền, nhưng cô tự cảm thấy bản thân mình không phải là một thục nữ dịu hiền, sợ đeo vào chẳng ra cái gì cả, cũng ngại quá phô trương, do đó khi đi khỏi nhà, cô không mang theo bất cứ món đồ nào cả.
Thế nhưng bây giờ, cho dù chỉ là chiếc nhẫn được làm từ bạch kim bình thường, cô cũng rất hứng thú đeo lên tay ngắm nghía.
“Tay của cô thật đẹp, chỉ có điều ngón tay nhỏ thế này chắc chắn phải đánh lại, anh bạn, anh có muốn thử một chút không? Nếu chọn được rồi chúng tôi có thể sửa miễn phí cho hai người.” Dù việc kinh doanh rất bận rộn, ngữ khí của cô bán hàng vẫn rất nhiệt tình.
Đại Đổng kinh ngạc, “Tôi cũng cần sao?”.
Chu Lạc liếc nhìn cậu một cái, “Nhẫn, nhẫn, đeo vào để người khác phải cảnh giác, cũng là để cảnh giác cho cả bản thân, lẽ nào anh còn muốn giả vờ chưa kết hôn để ra ngoài lừa các cô gái trẻ?”.
Đại Đổng còn chưa mở lời, cô bán hàng đã phì cười vì lời nói đùa của cô, cười ha ha nói: “Cô gái này nói rất hay, ràng buộc là phải từ hai phía, anh bạn quá đẹp trai, vợ anh không yên tâm về anh đâu đấy”.
Đại Đổng xấu hổ vì bị cô bán hàng nói vậy, đành phải đeo thử mấy mẫu nhẫn dành cho nam. Đợi khi lựa chọn xong rồi, cậu bỗng nhiên nói: “Không đúng, anh nhớ khi người ta kết hôn thường đeo nhẫn có gắn kim cương, nhẫn của em sao lại sơ sài như vậy?”. Chắc không phải có ý định giúp cậu tiết kiệ


Old school Easter eggs.