Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341830
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.
g theo bên mình ra, bắt đầu – làm thêm giờ.
Bơ vơ trống trải, Chu Lạc đành chỉ còn cách đi lên gác, tắm gội rồi đi ngủ.
Chẳng phải đàn ông thường suy nghĩ bằng nửa thân dưới sao? Chẳng phải là tân lang mới nhậm chức thường rất hăng hái với ba hoạt động, quay cuồng trong ngọn lửa dục vọng, quay cuồng với ngọn lửa dục vọng, quay cuồng với ngọn lửa dục vọng ư? Chẳng phải là cô nam quả nữ ở chung một nhà, người chịu đựng được chỉ có Liễu Hạ Huệ[1'> và thái giám, mà sở dĩ Liễu Hạ Huệ có thể nhẫn nhịn được, chẳng phải là bởi vì người phụ nữ trong lòng ông quá xấu sao?
[1'> Liễu Hạ Huệ: Tên thật là Triển Câm, người đất Liễu Hạ, nước Lỗ, thời Xuân Thu, nổi tiếng là một chính nhân quân tử.
Cô, chắc không thể bị coi là xấu chứ?
Tại sao, điều này là tại sao chứ? Rõ ràng hai người đã từng gần gũi thân mật, rõ ràng hai lần trước, cậu còn tỏ rõ vẻ cuồng nhiệt khó cưỡng lại được. Vậy tại sao, giờ đây, mọi yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa đều đủ cả, hai người còn vừa nhận giấy chứng nhận đăng ký kết hôn, con sói hung hăng bỗng nhiên biến thành con dê ngoan ngoãn, chuyển sang ăn chay rồi ư?
Trên chiếc giường ngủ mềm mại rộng rãi, một mình Chu Lạc quấn chặt tấm chăn vào người, lăn qua lăn lại suy nghĩ.
Cuối cùng, vì cả đêm hôm qua không ngủ, thêm vào đó lại bận rộn suốt cả ngày hôm nay, cho dù tâm trạng rối bời, chỉ một lát sau, Chu Lạc vẫn có thể chìm vào giấc ngủ say.
Ngủ thật sự rất say, thậm chí nửa đêm, có người đẩy cửa bước vào, cô cũng không hay biết, Đại Đổng khẽ khàng lấy quần áo ngủ, yên lặng ngắm nhìn người con gái đang ngủ trên giường trong tư thế không hề thục nữ chút nào, thở dài một tiếng rồi quay người rời đi.
Nửa đêm, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên, Chu Lạc bị đánh thức dậy, mơ mơ màng màng cầm lấy ống nghe của chiếc điện thoại để bên cạnh giường, sau một tiếng “A lô”, mới bỗng nhiên ý thức được rằng đây không phải là phòng ở của mình, ừm, nói một cách chính xác, đây không phải là căn phòng ban nãy.
“Chu Lạc? Đại Đổng đâu, gọi cậu ấy nghe điện thoại đi!” Là Phan Đông, anh ta có chút ngạc nhiên khi nghe thấy giọng của Chu Lạc, nhưng chỉ chút xíu thôi, sau đó ngữ khí lại trở nên vô cùng khẩn cấp.
Chu Lạc không nói thêm gì nữa, buông điện thoại xuống vừa định chạy ra cửa gọi người, cửa phòng đã bị đẩy tung ra rồi. Đại Đổng bước vào áy náy nói: “Vừa mới lắp điện thoại, có rất ít người biết số máy này, không ngờ lại làm phiền giấc ngủ của em”.
Chu Lạc lắc đầu tỏ vẻ không để ý tới điều đó, đồng thời đưa tay ra bật đèn ở đầu giường, cơ thể Đại Đổng cao lớn thẳng tắp, khoác trên người bộ quần áo ngủ rộng rãi, trông vẫn rất hình tượng, lại còn có cảm giác phong độ ngời ngời, quả thực là ngoại hình đẹp đẽ luôn khiến người ta cảm thấy vui vẻ ở bất cứ nơi đâu, bất cứ thời điểm nào.
Bàn tay nắm ống nghe điện thoại của cậu thon dài mà mạnh mẽ, lúc này vì nắm quá chặt, các khớp xương trắng nhợt cả đi, khuôn mặt điển trai cũng càng lúc càng trắng bệch, đôi môi mím chặt, đôi mắt mở to không chớp, cả người đang lặng đi giống như một pho tượng. Mặc dù như vậy, vẫn rất mê hoặc, ồ, đợi một chút, hãy gượm lại những si mê đã! Chu Lạc vội vàng nhắc nhở bản thân, Đại Đổng đang có biểu hiện gì vậy? Không bình thường lắm, quả là quá không bình thường!
Nếu không phải cô nhìn nhầm, biểu hiện của cậu lúc này chắc là đang lo sợ, một nỗi lo sợ vô cùng lớn, đương nhiên, còn có cả chấn động cực độ - có thể đoán được rằng, tin tức mà Phan Đông đưa tới chắc chắn là tin xấu, mà còn là một tin cực kỳ xấu!
Cuối cùng, ống nghe của chiếc điện thoại cũng được buông xuống, bàn tay trống trải của Đại Đổng khẽ run rẩy, sắc mặt cậu trắng nhợt tới cực điểm, đôi mắt giống như hai mặt nước đen ngòm, sâu đến nỗi nhìn mãi không thấy đáy.
Chu Lạc cảm thấy hoảng sợ vì biểu hiện của cậu, cô chưa bao giờ nghĩ rằng Đại Đổng là một kẻ nhát gan, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?
Vẫn chưa đến giờ tắc đường, xe chạy thẳng một mạch đến nhà của dì Mai, cũng chưa quá bảy giờ sáng, theo thói quen, chắc dì Mai đang tập yoga ở căn phòng yên tĩnh trên gác.
Vì còn phải đi làm ngay, Chu Lạc cho xe đậu ở bên đường phía ngoài sân chứ không cho xe vào gara, sau đó rón rén đi về phòng, nếu may mắn, cô thay quần áo xong đi luôn, có thể sẽ không chạm mặt dì Mai, việc cần giải thích, cứ để đến tối hãy nói vậy.
Nhưng, Chu Lạc đã quên mất rằng, cô thực ra không phải là người may mắn, lớn bằng ngần này rồi, thứ mà cô thật sự mong muốn, đều phải lao tâm khổ tứ khó nhọc mới có được, còn có một chút cầu chẳng được, ước chẳng thấy nữa.
Còn nhớ, có người từng nói, khi đeo thứ gì đó trên người, “nam đeo quan âm nữ đeo phật”, câu nói đó chỉ là cách nói hài âm[2'>, “quan âm” tức là “quan ấn”, “phật” tức là “phúc”, đại ý là mỗi người đàn ông đều có khát vọng thăng quan phát tài, còn điều quan trọng nhất đối với một người phụ nữ lại là phúc phận.
[2'>Hài âm: Sử dụng những từ có âm đọc giống nhau hoặc gần giống nhau để biểu đạt.
Chu Lạc tự nhận mình là một ng