Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.
ai Bình tới thăm viếng cả.
Quả nhiên, nghe thấy câu nói đó của cô, sắc mặt của Mai Bình đã thay đổi, đau khổ cười một tiếng, “Đúng là không có liên quan, nhưng cô muốn cháu biết rằng, cô thật sự rất có duyên với cháu, không… liên quan gì tới ông ấy”.
Chu Lạc gầu gật đầu tỏ vẻ đồng ý, bố mẹ đều là những người cực kỳ tự phụ, cho dù là có điểm nào đó không mấy vẻ vang, cũng sẽ không hạ thấp đẳng cấp. Tướng mạo và khí chất của Mai Bình đều không thua kém gì mẹ, còn dịu dàng hiền hậu hơn, cũng không có khí thế luôn lấn lướt người khác của mẹ, thực ra là một phụ nữ tốt, bản thân mình sao có thể không thích cô ấy.
“Cô vốn định để trước khi chúng ta biết rõ về thân phận của nhau, có sự tiếp xúc bước đầu với cháu, cũng có thể để lại một ấn tượng tốt trước, không ngờ lại xảy ra chuyện này, sau này, thật sự là ngay cả là bạn bè cũng không thể sao?” Nhìn ánh mắt xa lạ của Chu Lạc, sự đau khổ của Mai Bình thể hiện hết ra cả lời nói.
Chu Lạc khẽ khàng ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay, “Đương nhiên có thể, sau khi cô rời xa ông ấy”.
“Tại sao? Cô cứ nghĩ rằng cháu không thích mẹ của mình”. Mai Bình kinh ngạc, trong những lần nói chuyện từ trước tới giờ của cô ấy, biểu hiện trong ngày hôm nay vô cùng phong phú.
“Đâu chỉ là không thích, tôi luôn hận bà ấy, hận rằng bà ấy luôn cao cao tại thượng, luôn can thiệp vào chuyện của tôi.”
“Vậy cháu…”
“Tôi không phải là đứa con gái ngang ngược, tôi biết sự can thiệp của họ đối với tôi không có ác ý, chỉ là quan niệm và giá trị quan không giống nhau, vì vậy mới mâu thuẫn như nước với lửa. Là con gái do bà sinh ra, tôi không thể làm bạn với người tình của chồng bà ấy, làm vậy sẽ là một sự sỉ nhục, cũng là sự thách thức với bà, nếu bà ấy biết được, sẽ không tốt cho cả tôi và cô.” Chu Lạc liếc nhìn Mai Bình một cái, nói tiếp, “Hơn nữa, tôi tôn trọng hôn nhân”.
Lời nói mặc dù rất phóng khoáng, nhưng sau khi Chu Lạc ra khỏi cửa, nước mắt vẫn rơi xuống.
Làm người quá thất bại rồi, đã bao nhiêu năm như vậy, cho dù là tình thân, tình bạn hay tình yêu, thứ mà cô có được đều rất ít, mối tâm giao vong niên với Mai Bình này, cô rất hào hứng, cũng rất coi trọng. Ngoài việc còn sống độc thân tới tận bây giờ, Mai Bình dường như đáp ứng được tất cả các yêu cầu về một người phụ nữ hoàn mỹ trong mắt Chu Lạc, không ngờ chân tướng lại không thể chịu nổi như vậy.
Con người nếu lúc nào cũng chỉ như thuở ban đầu gặp gỡ, thì sẽ chẳng nảy sinh cái gì phiền muộn.
Người thương yêu thì cũng sao nào, Đại Đổng phẩy phẩy tay rồi ra đi, ngay cả một lời giải thích cũng không có, một ngày mùa thu tươi đẹp, vậy mà những điều đến với cô lại toàn là buồn rầu và đau thương, duy chỉ có công việc là vẫn phải tiếp tục.
Ly hôn rồi, hoa đào nở khắp ba châu lục
Viện trưởng Đồ đối với cô quả thực không hề bạc bẽo, trong vòng một tuần đã giao chìa khóa nhà được phân vào tay cô, ở doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn nổi tiếng này, hiệu suất đúng là cao tới mức đáng kinh ngạc.
Chỉ là tới giờ phút này, thứ mà bao lâu nay từng mơ ước đã ở trong tay, tuy khiến cô có cảm giác mừng vui thanh thản, nhưng lại không có sự mãn nguyện, vui sướng giống như trong tưởng tượng.
Trong một tuần Đại Đổng đi vắng, hoàn toàn không có chút tin tức gì, tin tức từ phía bố và Mai Bình, cô cũng chẳng buồn để ý. Cho đến bây giờ, thứ không phụ lại cô chỉ có công việc, có đi có lại, cô cũng phải tận tâm tận lực với công việc.
Giai đoạn chuẩn bị bận rộn ráo riết đã kết thúc, tập đoàn công ty dẫn đầu, đoàn khảo sát do nhân viên của các khâu chuẩn bị cấu thành cuối cùng cũng phải xuất phát. Đây không phải là lần đầu tiên Chu Lạc ra nước ngoài, nhưng lại là lần đầu tiên tham dự hạng mục đầu tư nước ngoài với tư cách là người phụ trách, khi quay về phải đích thân làm báo giá, bắt buộc phải có thái độ cực kỳ nghiêm túc trong lần khảo sát này.
Nghe tiếng Trung Quốc, uống trà Trung Quốc, chị lớn cười ha hả, “Thế này mới có cảm giác giống như ở nhà, ở khách sạn làm gì kia chứ!”.
Chu Lạc lại hận một nỗi không thể quay lại khách sạn được, cô không ngờ bay nửa vòng trái đất lại gặp phải người quen, mà còn là người quen mà cô cố ý muốn tránh mặt.
Chủ nhiệm của văn phòng đại diện ở đây, hào phóng mở tiệc tẩy trần cho mọi người, lại là anh bạn học Dương Thụ Thành.
Đương nhiên, Chu Lạc không thể một mình quay trở lại khách sạn. Cho dù không sợ hổ báo sư tử ban đêm ra ngoài đi dạo thì cô cũng không thể tiêu thụ được sự nhiệt tình của người dân châu Phi nơi đây. Ban nãy ở khác sạn, một thanh niên da đen sì với hàm răng trắng ởn, cứ nhất quyết kéo cô lại chụp ảnh chung, còn vòng tay khoác vai cô để tỏ ý thân mật. Sau đó, theo giải thích của phiên dịch địa phương, người Trung Quốc nổi tiếng thích chụp ảnh, thái độ của người ta như vậy là đang nhiệt tình phối hợp với cô, tự nguyện làm người mẫu.
Vì mặc áo sơ mi cộc tay, Chu Lạc xoa phần cánh tay vừa bị năm ngón tay đen sì nắm phải, mỉm cười đau khổ lẩm bẩm, “Tôi có phải