Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3322 lượt.
tác chiến kéo dài đến nửa đêm, một tham mưu báo cáo: “Tư lệnh, tất cả nhánh bộ đội tiên phong phái đi truy kích, đã trở lại hơn phân nửa.”
Tiết tư lệnh gật đầu hài lòng.
Cuộc chiến giữa các chủng tộc cũng điểm tốt, không phải lo lắng gian tế lẫn vào —— Thú Tộc vốn không thể nào ngụy trang thành con người.
Dĩ nhiên, Tiết tư lệnh có nhận được chỉ thị bí mật của Cố Nguyên soái, trong thú tộc có một nhân vật đặc biệt, một nữ bán thú hình người. Ông cũng nghe nói, thậm chí ngay cả thiếu tá Quan Duy Lăng, và quan quân ở thành Tuyên Phương cũng bị cô ta che mắt. Vì vậy ông hạ lệnh —— nếu như có phụ nữ từ lãnh địa Thú Tộc xâm nhập vào thành phố Nam, lập tức lùng bắt.
Cho nên nửa đêm hôm nay, Tiết tư lệnh mới vừa mơ màng ngủ chợt thức tỉnh, thấy trước giường có một bóng dáng mảnh khảnh đứng yên thì lấy làm kinh hãi.
Đèn bàn tỏa ra ánh sáng nhu hòa, cô ta giống hệt như trong lời đồn, thanh tú trẻ tuổi. Đội nón lính màu xanh dương, đường nét dịu dàng xinh đẹp.
Nữ tướng thần bí trong truyền thuyết Thú tộc, Hứa Mộ Triều!
Tương phản mãnh liệt với vẻ dịu dàng là khẩu súng của cô, trầm ổn vững vàng chỉa thẳng vào mi tâm của ông.
Mấy tên lính loài người cao lớn, đứng bảo vệ sau lưng cô ta, an tĩnh giống như là người chết. Cho dù bọn họ trầm mặc, cũng có thể làm cho người ta cảm nhận được mùi máu tanh tưởi mơ hồ trên người bọn họ mơ.
Binh lính con người chẳng lẽ lại xuất hiện kẻ phản bội? Tiết tư lệnh quả thật không thể tin được vào mắt mình.
Ông bắt đầu hối hận mình mệnh lệnh ban ra không đủ chặt chẽ —— ông chỉ cảnh báo quân phòng thủ trong thành phố phải cẩn thận những phụ nữ đi mọt mình. Nhưng nếu cô ta có kẻ phản bội che chở, xen lẫn trong đội ngũ vào thành thì làm sao bọn họ phát hiện được?
Mệnh lệnh của Nguyên soái
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu
Tại đại sảnh tòa thị chính Bộ chỉ huy quân đội phía Nam của loài người. Vào lúc nửa đêm, lính gác đang trong phiên trực yên lặng đứng sừng sững dưới lầu. Màn đêm yên tĩnh đến vậy, không ai phát hiện ra sự khác thường trong phòng chỉ huy.
Tay chân Tiết Tư lệnh đều bị trói chặt, một con dao găm kề trên cổ ông. Tuy nhiên, điều này cũng không thể ngăn cản ông ta phẫn nộ rít gào: “Bọn phản bội!”
Sau chiếc bàn tròn của phòng chỉ huy rộng lớn, tám màn hình tinh thể lỏng trong suốt màu xanh nhạt được treo lơ lửng, lúc này đang trong trạng thái “nghỉ”. Đối diện bàn tròn, là một loạt thiết bị máy tính được sắp xếp liên tiếp liền sát nhau, cũng biểu hiện trạng thái chờ.
“Đây là hệ thống chỉ huy tác chiến.” Một Zomhie cao lớn nhã nhặn bỗng nhiên cất lời.
Hứa Mộ Triều gật đâu: “Tôi biết. Đáng tiếc là không biết dùng, nếu không….”
Zombie kia liền tiến lên: “Tôi có thể dùng”
Hứa Mộ Triều nhướng mày.
Zombie kia cười cườitự giễu: “Tôi từng là phó giáo sư Viện tin học quốc gia.” Tay hắn nhanh chóng thao tác trên bàn phím như múa, rất nhanh, tất cả màn hình đã lóe sáng, rất nhiều số liệu, hình ảnh hiện ra.
Hứa Mộ Triều vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ :”Thật tốt quá!”
Zombie đưa Tiết Tư lệnh đến, bắt ông ta quét vân tay và con ngươi, nhanh chóng mở hệ thống chỉ huy lên. Anh chàng Zombie kia cười nói: “Hứa Thống lĩnh, cô muốn hạ mệnh lệnh gì cho quân đội loài người đây?”
Hứa Mộ Triều cũng cười: “Đây chính là sự tai hại của công nghệ cao.” Cô nghĩ nghĩ, nở nụ cười xấu xa.
“Thứ nhất, ra lệnh cho tất cả tham mưu cao cấp, sĩ quan từ cấp đội trưởng trở lên, toàn bộ đều đến Bộ tư lệnh báo cáo.”
Mười lăm phút sau.
Trong phòng ngủ của Tiết Tư lệnh có vẻ hơi đông đúc. Hơn mười vị tướng lĩnh cao cấp, đều bị trói gô thành một cục, mỗi người chỉ có thể phẫn nộ trong lòng —— trung tâm chỉ huy ở thành Phàn Nam đã hoàn toàn bị tê liệt!
Hứa Mộ Triều cũng lười giải thích với bọn họ, tiếp tục kêu Zombie kia hạ lệnh: “Lệnh cho đội giáp nặng và đội pháo laser trọng lực, hai giờ sau vận chuyển vũ khí ra khỏi thành Bắc. Thuận tiện truyền tin cho Mộ Đạt, phái người đi mai phục, cướp đoạt vũ khí.”
Vài giây sau, Zombie kia nói: “Bọn họ yêu cầu Bộ tư lệnh đưa lí do cụ thể.”
Hứa Mộ Triều nghĩ nghĩ: “Nói với bọn họ Cố Nguyên soái sắp tới tiền tuyến thị sát, nên phái bọn họ đợi lệnh bảo vệ ở ven đường.”
“Lệnh thứ ba, ngày mai truyền tin xuống,đã nhận được thư đầu hàng chính thức của Thú tộc. Mọi người đã vất vả nhiều rồi, thả lỏng vài ngày đi.” Cô cười, “Sau đó, truyền tin cho Mộ Đạt, đêm mai lúc mười hai giờ, công thành!”
Nhóm Zombie đều nở nụ cười. Hứa Mộ Triều nhẹ nhàng thở ra,.cô lơ đãng quay đầu lại thì nhìn thấy Tiết Tư lệnh đang bị trói ngồi trong góc, sắc mặt trầm lặng.
Trong lòng cô bỗng nhiên có linh cảm bất an.
Cô đi qua, xoay người nhìn vào mắt ông ta: “Tiết Tư lệnh, vì sao ông không sốt ruột tí nào vậy?”
Tiết Tư lệnh trừng mắt liếc cô một cái, phẫn nộ quay đầu đi.
Được rồi, đây mới là phản ứng bình thường khi nghe đội quân của mình sắp gặp nguy hiểm.
An bài xong tất cả mọi chuyện, nhóm Zombie thay phiên nhau canh chừng, Hứa Mộ Triều ngồi tr