Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343064
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3064 lượt.
trong. Không biết có phải do ảo giác hay không, Hứa Mộ Triều cảm thấy mới mấy ngày không gặp, ông đã già đi hơn mười tuổi.
Nhìn thấy Hứa Mộ Triều, ánh mắt ông tràn ngập đau khổ và áy náy: “Xin cô tha lỗi cho sự bất lực của tôi.”
“Đội trưởng Mộ Đạt……..” Hứa Mộ Triều tựa vào ngực Đại Vũ, nở nụ cười: “Thấy ông còn sống tôi thật sự rất mừng.”
Bên ngoài xe tù ánh mặt trời hết sức rực rỡ chói mắt, đã nhiều ngày Hứa Mộ Triều không nhìn thấy mặt trời nên hơi hoa mắt chóng mặt. Cô lấy lại bình tĩnh, thấy đội quân Zombie vẫn đang im lặng nhìn cô.
“Chúng tôi phụng mệnh của Tư Lệnh, đến đây cứu cô.” Zombie dẫn đầu cung kính nói: “Tư Lệnh nói, xin cô hãy chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Hứa Mộ Triều cảm kích hỏi: “Tư Lệnh của các người có khỏe không?”
Đám Zombie nhìn Hứa Mộ Triều, dường như không biết nên trả lời thế nào.
Hứa Mộ Triều thấy phía trước còn có binh lính của loài người, cũng không tiện hỏi nhiều, liền nói với Zombie: “Cảm ơn mọi người!”
Zombie cũng liếc nhìn đội quân loài người, lặng lẽ nói: “ Tư Lệnh muốn bảo đảm an toàn cho cô, chúng tôi sẽ hộ tống mọi người đến nơi toàn rồi mới quay về báo cáo.” Ngụ ý là, bọn họ sợ loài người sẽ gây bất lợi cho Hứa Mộ Triều.
Hứa Mộ Triều rất cảm động: “Vật thì tốt quá!”
Đại Vũ nhỏ giọng nói với Hứa Mộ Triều: “Loài người cũng giúp sức.” Hứa Mộ Triều muốn Đại Vũ đỡ mình đi về phía bọn họ.
“Đội trưởng Quan, cám ơn ngài!” Cô nhìn quân nhân im lặng trang nghiêm trước mắt.
Sắc mặt Quan Duy Lăng lạnh như băng, giống như muốn ngăn cản tất cả mọi người đến gần. Anh ta lạnh lùng nói: “Hiện tại cô với tôi là kẻ thù, tôi đến không phải vì muốn cứu cô……. A Lệ không ở cùng cô sao?”
Hứa Mộ Triều lắc đầu: “Ngày đó chúng tôi bị Đồ Lôi mai phục, A Lệ ở trong đội của tôi.” Bởi vì thể lực quá yếu, cô thở dốc một hơi, nhìn về phía Đại Vũ. “A Lệ đâu? Không phải đã dặn các người bảo vệ cậu ấy cẩn thận sao?”
Vẻ mặt Đại Vũ hơi kỳ quái, muốn nói lại thôi.
Quan Duy Lăng lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc A Lệ ở đâu?”
Đại Vũ cắn chặt răng nói: “Đội trưởng, tôi cũng bị Đồ Lôi giam giữ, không biết rõ tình hình cụ thể. Chỉ nghe nói ngày đó cậu ta lén trốn trong đám quân lính đi theo cô …… Bị Đồ Lôi bắt được………”.
Sắc mặt Quan Duy Lăng trắng bệch, Hứa Mộ Triều cũng chẳng khá hơn không ngừng thở hổn hển, hai người đều im lặng trầm mặc.
Một lát sau, Quan Duy Lăng mới mở miệng: “Đồ Lôi đã chết, vậy A Lệ đang ở đâu?”
Đồ Lôi chết? Hứa Mộ Triều ngẩng phắt đầu lên, nhìn vẻ mặt khẳng định chắc chắn Đại Vũ.
Hắn đã chết? Vậy A Lệ…………
Dưới ánh mắt nóng nảy của hai người, Đại Vũ nhìn qua rồi nhìn lại, cuối cùng lại lắc lắc đầu: “Hiện tại không rõ tung tích của cậu ta. Tôi cũng không biết.”
Quan Duy Lăng siết chặt nắm tay, trầm mặc hồi lâu mới thở dài một hơi: “Không rõ tung tích, thì vẫn còn hi vọng sống sót.”
Anh ta khôi phục vẻ mặt nghiêm trang, nhìn về phía Hứa Mộ Triều: “Hứa thống lĩnh, mặc dù chúng ta đã là kẻ địch, ngày khác gặp lại trên chiến trường, tôi sẽ không lưu tình. Nhưng mong cô hãy nhớ tình cảm mà A Lệ đã dành cho cô…….”
Hứa Mộ Triều cắt ngang lời anh, gằn từng chữ một: “Tôi xin lấy mạng mình ra bảo đảm, dù tôi sống hay chết, cũng sẽ đưa A Lệ hoàn hảo vô khuyết về đến đế đô.”
Quan Duy Lăng cứng đờ người nhìn cô gật gật đầu, dẫn đám binh lính nhanh chóng rời đi.
Lúc này Hứa Mộ Triều mới nhìn Đại Vũ chằm chằm: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chiến tranh đã bùng nổ? Đồ Lôi đã chết? Các người trốn đi như thế nào? Tại sao không tìm thấy A Lệ? Cậu đang che giấu điều gì?”
Đại Vũ đỏ bừng mặt, không biết nên trả lời những câu hỏi liên tiếp này như thế nào.
Chẳng biết từ khi nào Mộ Đạt đã đến gần hai người, lẳng lặng nhìn Hứa Mộ Triều: “Hứa thống lĩnh, xin cô mau chóng trở về quân doanh, tiếp quản quyền chỉ huy, cứu Thú Tộc đang trên bờ diệt chủng.”
Hứa Mộ Triều giật mình nhìn ông ta: “Tình hình đã tồi tệ đến mức đó rồi sao? Đội trưởng Mộ, ông…….”
Đôi mắt vàng từng sắc sảo trầm ổn của Mộ Đạt, hôm nay đã chìm ngập trong u buồn ảm đạm. Ông cười châm biếm: “Tôi ư? Tôi đã tin vào Mộ Xâm, phản bội lại cô, cuối cùng ngay cả vợ mình cũng không bảo vệ được. Đồ Lôi chết rồi, tôi không thể báo thù được nữa.”
Lúc này Đại Vũ cẩn thận nói: “Đội trưởng, Đồ Lôi bị A Lệ giết bằng thuốc độc.”
Trong lòng Hứa Mộ Triều nhất thời chấn động, nhưng lại không dám hỏi tình hình cụ thể.
Đại Vũ nhìn sắc mặt cô, thở dài: “Chỉ tìm thấy thi thể của Đồ Lôi. A Lệ, cậu ấy mất tích rồi.”
Đại Vũ không dám nói cho biết Hứa Mộ Triều suy đoán của mình, nghe đám cận vệ của Đồ Lôi đồn đãi không ai nhìn thấy A Lệ rời khỏi phòng. Bọn họ nói, có lẽ trước khi Đồ Lôi chết, cũng không buông tha cho A Lệ.
Bí mật lẻn vào
Edit: Tiểu Đông Tà
Beta: Myumyu
Vầng trăng khuyết treo cao, bình nguyên yên lặng tĩnh mich. Trên con đường lớn nối liền từ Tây sang Đông, chiếc xe vội vã chạy băng băng. Dường như vẫn còn cách chiến trường rất xa.
Hứa Mộ Triều nằm trên giường nhỏ trong xe, máu đỏ từ đôi