Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343091
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3091 lượt.
hi Viện Nghiên cứu Sinh học có tiến triển.”
Bông hoa của đế đô
Edit: Tiểu Đông Tà
Beta: Myumyu
Bên ngoài tòa nhà Quốc hội.
Hôm nay là kỳ họp thủ tướng mỗi tháng một lần. Vô số phụ nữ ôm những bó hoa tươi thắm, nhốn nháo vây quanh tòa nhà. Mặc kệ ánh nắng chói chang trên đầu, họ cũng không để ý đến đám đông chật cứng hít thở không thông và sự xua đuổi của đám vệ binh.
Là Thống soái tối cao của con người trên Đại lục, Cố Triệt chỉ đảm nhiệm chức vụ chỉ huy quân đội. Nhưng trong những năm chiến loạn này, Thống soái tối cao của quân đội, thực tế cũng là nguyên thủ quốc gia. Trong khoảnhkhắc anh ta bước vào phòng nghị sự, cho dù là người rất ít khi tiếp xúc với quân nhân như Hạ Mẫn Thận, cũng cảm thấy sự khắc nghiệt lạnh lùng tỏa ra từ người anh ta. Những chính trị gia quyền cao chức trọng của quốc gia ngồi quanh chiếc bàn tròn cũng rối rít biến sắc.
“Nguyên soái!” Bất kể là bộ trưởng đã hơn năm mươi tuổi, hay là những tướng lĩnh trẻ chỉ mới ba mươi đầu đều đồng loạt đứng lên, cúi đầu về phía cửa. Mà anh ta thì bình thản đi về vị trí trung tâm, ánh mắt áp bức nhìn xung quanh một vòng. Sau lưng Hạ Mẫn Thận ứa đầy mồ hôi lạnh.
Anh ta rất đẹp. Nhưng khi nhìn thấy anh ta, điều đầu tiên người ta chú ý tới, nhất định không phải là bề ngoài.
Ngoài dự đoán của Hạ Mẫn Thận, Cố Nguyên soái khí thế cường đại lại rất ít khi lên tiếng trong cuộc hội nghị. Ngược lại những vị trung thần giữ cửa chẳng còn vẻ bí hiểm, uy nghiêm cao ngạo thường ngày, mọi người đều năng nổ như học sinh tiểu học, tranh nhau đưa ra ý kiến bộc lộ tài năng. Điều này khiến Hạ Mẫn Thận giật mình —— dù thế nào bọn họ cũng là chính khách mà, đừng mất phong độ như vậy chứ?
Ông không khỏi nhớ tới một câu nói của Cố Nguyên soái được lưu truyền rộng rãi trong quan trường tại đế đô. Anh ta nói: “Nội Các của chúng ta, có thể bất đồng ý kiến, nhưng tuyệt đối không nuôi kẻ vô dụng.” Bây giờ được chứng kiến mới thấy quả nhiên là thế.
Tâm tình bộ trưởng bộ văn hóa giáo dục không khỏi kích động. Ông ta vẫn lo lắng Cố Nguyên soái sẽ mang tác phong quân phiệt vào chính trị. Sau ngày hôm nay, ông dám đánh cuộc, cái Nội Các này nhất định là Nội các sáng suốt nhất từ trước tới nay.
Ôi, Cố Nguyên soái vĩ đại!
Hội nghị kết thúc sau một giờ, Hạ Mẫn Thận mới nhận chức Bộ trưởng, một mình ở lại ra mắt Cố Nguyên soái.
Đối mặt với người trẻ tuổi, anh tuấn, lạnh lùng lại sáng suốt này, Hạ Mẫn Thận vừa cung kính vừa kích động, lấy báo cáo công việc đã chuẩn bị ra, tỉ mỉ trình bày kế hoạch của mình với Nguyên soái.
Vậy mà vừa mới nói được hai phút, chân mày Nguyên soái đã nhíu lại.
“Bộ trưởng bộ văn hóa giáo dục.” Giọng nói lành lạnh của anh ta truyền đến, “Những thứ này, tôi không quan tâm.”
Hạ Mẫn Thận vội vàng đứng lên, hơi cong lưng: “Xin Nguyên soái chỉ giáo.”
“Thủ tướng đã giao mục tiêu công việc lại cho ông chưa?”
“Thưa rồi, nhưng chỉ có hai nội dung rất ngắn. . . . . . Tỷ lệ phổ cập giáo dục Đại học phải đạt tới 95%; và số lượng nhân tài quy định cần chuyển giao cho tám viện khoa học lớn.”
Cố Triệt khẽ gật đầu: “Chỉ cần làm được hai điều này, ông kết bè kết cánh cũng được, loại bỏ kẻ đối lập cũng được. Bất kể ông sử dụng thủ đoạn gì, giết bao nhiêu người, chức Bộ trưởng của ông vẫn có thể yên ổn mà làm; còn không làm được thì tự động xuống đài đi.”
Hạ Mẫn Thận ngẩn ngơ, kết bè kết cánh? Giết người? Bất kể thủ đoạn chỉ cần đạt được mục đích?
Quả nhiên vẫn còn,tác phong quân phiệt cường quyền. Chỉ là khi dùng nó vào trong chính trị, dùng trên chính bản thân mình, vì sao lại làm ông cảm thấy vừa sợ vừa kích động đến thế?
“Vâng” ông kìm nén sự rung động trong lòng, cung kính nói.
Tạ Mẫn Hồng đứng bên cạnh cười: “Bộ trưởng, ông là Bộ trưởng do Nguyên soái tự mình cất nhắc, cũng do các nguyên lão Cố thị đề cử, Nguyên soái mới thẳng thắn với ông như vậy. Dĩ nhiên, không thể vi phạm pháp luật đụng chạm đến bộ tư pháp. Làm cho tốt, đừng phụ sự kỳ vọng của Nguyên soái.”
Hạ Mẫn Thận liền vội vàng gật đầu, nhớ tới không khí tại buổi hội nghị hôm nay, vội nói: “Bẩm Nguyên soái, đối với chuyện loài người thu phục Thú Tộc vẫn còn nhiều ý kiến bất đồng. Thuộc hạ sẽ chủ động hướng dẫn dư luận phát triển, không biết Nguyên soái hi vọng tôi làm như thế nào?”
Rốt cuộc Nguyên soái ban cho Thú Tộc nhân quyền, là thật lòng, hay là giả bộ?
Nguyên soái lập tức hiểu ý của vị Chính khách này, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua người ông: “Thú Tộc sẽ chân chính trở thành một phần tử của xã hội loài người. Bởi vì đế quốc cần nguồn binh lực dồi dào hơn.”
Hạ Mẫn Thận không chút do dự gật đầu: “Vâng”
“Huống chi. . . . . .” Đôi mắt anh ta trong suốt như nước hồ, lạnh lẽo thấu xương, “Cho dù là con người cũng phân biệt giàu nghèo, cao thấp kia mà? Có thêm Thú Tộc cũng chẳng có gì thay đổi.”
Hạ Mẫn Thận đột nhiên cảm thấy, mình đã hiểu ra nguyên nhân chính khiến Nguyên soái đồng ý cho thú tộc nhân quyền.
Người trẻ tuổi này, từ nhỏ đã được bồi dưỡng l