Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3086 lượt.

àm người thống trị cao nhất của loài người, anh ta đã quen đứng ở trên cao nhìn xuống mọi vị trí cấp bậc của con người. Trong lòng anh ta, bất kỳ chủng tộc nào, thân phận nào cũng không có gì khác nhau. Cho dù là loài người cùng chủng tộc với anh ta.
Theo ý anh ta, thừa nhận Thú Tộc có nhân quyền, căn bản chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể chăng? Người thống trị ngồi tít trên cao, thì sao lại quan tâm tới hai con kiến dưới chân có có địa vị quyền lực giống nhau hay không
Suy nghĩ này này khiến Hạ Mẫn Thận rét run trong lòng, rồi lại không ngừng kích động.
Sau khi Hạ Mẫn Thận cáo lui, Cố Triệt trầm mặc trong chốc lát, nhìn Tạ Mẫn Hồng nói: “Gọi Cố Linh đến.”
Cố thị xưng bá Đại lục đã nhiều năm, cũng không phải chỉ dựa vào một mình Cố Triệt. Họ làmột trong những quý tộc tồn tại mấy trăm năm, lực lượng gia tộc hùng hậu cũng là thế lực lớn nhất ủng hộ Cố Triệt. Cố Linh là người phụ nữ có năng lực nhất trong số họ hàng xa với Cố Triệt, thường đại biểu những “Lão già” kia giúp đỡ Cố Triệt.
Dĩ nhiên, cũng làm thay những chuyện Cố Triệt không tiện ra mặt.
Mặc dù thế lực Cố Gia khổng lồ như vậy, cũng không có nghĩa là không có ai hi vọng thay thế. Trong lịch sử thống trị của loài người, có gia tộc hùng mạnh nào không bị những gia tộc khác lợi dụng cơ hội kéo xuống ngựa đâu? Những năm này thế cục Đại lục càng lúc càng hỗn loạn, Cố Nguyên soái bận việc quân sự, ai có thể bảo đảm không có người rục rịch ngóc đầu dậy?
Lúc Hứa Mộ Triều tỉnh lại lần nữa thì phát hiện ra mình đang bị lột sạch tắm rửa.
Một cô nàng mặc sườn xám mỹ lệ đẹp rực rỡ chói lòa ngồi bên hồ nước nóng cách cô chừng mười mét. Thấy cô tỉnh lại, liền nhìn cô cười cười.
“Hi! Hứa tướng quân!” Cô ta đưa bình tinh dầu tinh xảo trên tay cho cô, “Có muốn thử một chút không, mùi hoa Bách Hợp đấy.”
Hứa Mộ Triều vỗ vỗ hai cô hầu gái đang giúp mình tắm rửa, để bọn họ rời đi. Lúc này mới nhìn sang Cố Linh, cũng cười theo: “Ừ!”
Váy dài lộ vai màu hồng đào, giày da dê màu đen gót nhọn, dây chuyền kim cương trong suốt sáng chói, túi xách tay màu vàng nhạt. . . . . .
Hứa Mộ Triêu ngưỡng mặt nhìn Cố Linh đang nghiêm túc vẽ lông mày cho mình: “Lấy thân phận bán thú tham gia bữa tiệc thượng lưu của con người? Người đẹp, cô nói nghiêm túc chứ?”
Cố Linh: “Đây là cơ hội để Thú Tộc được xã hội thượng lưu biết đến. . . . . . Chinh phục dư luận các giới cần một nhân vật tiêu biểu. Tình yêu sống chết giữa Mộ Đạt và người vợ con người cũng là một tiêu điểm; mà cô, bán thú hình người cũng là một tiêu điểm khác.”
Hứa Mộ Triều suy nghĩ một chút nói: “Đây là chủ ý của ai?”
“Đề nghị của tôi, Nguyên soái cũng đồng ý. Huống chi, biết thêm mấy thanh niên đẹp trai tài giỏi của đế đô không phải cũng rất tốt sao?”
Qua lại với những nhân vật quan trọng trong giới quân đội, dù vì bản thân Hứa Mộ Triều, hay vì Thú Tộc, đều có lợi? Hơn nữa dung hợp văn hóa cũng không phải chuyện một sớm một chiều.
Cố Linh không ngừng cười ha ha: “Đúng rồi, nghe nói cô là bạn gái A Lệ?”
Hứa Mộ Triều lắc đầu: “Chúng tôi chỉ là bạn bè.”
Một tiếng huýt sáo nhẹ nhàng vang lên, hai người quay đầu nhìn lại liền thấy Tạ Mẫn Hồng mặc quân trang, khoanh tay tựa vào cửa phòng, ánh mắt cợt nhả nhìn Hứa Mộ Triều chằm chằm.
Hứa Mộ Triều lườm anh ta một cái.
Cố Linh rất đắc ý nói: “Mẫn Hồng, tiệc rượu ở nhà bộ trưởng bộ quân sự ba ngày sau, anh cứ chờ sự kinh ngạc đi!”
Tạ Mẫn Hồng lơ đễnh đi tới, móc từ trong túi áo ra một phong thư, kẹp giữa hai ngón tay: “Một người tên là Đại Vũ, viết thư gửi đội trưởng. . . . . .”
Anh ta còn chưa nói hết lời, một bóng người đã lướt qua trước mắt, định thần nhìn lại lần nữa, lá thư đã không còn trong tay mình. Mà Hứa Mộ Triều đã cầm lấy lá thư, đứng cách bệ cửa sổ ba thước, mở ra xem.
Tốc độ thật nhanh! Anh ta và Cố Linh liếc mắt nhìn nhau, thở dài: “Ai! Vậy mà tôi còn muốn cầm thư này để trao đổi tin về người máy với cô!”
Hứa Mộ Triều không để ý đến anh ra, đọc nội dung bức thư, khóe miệng dần dần cong lên.
“A Lệ đâu?” Hứa Mộ Triều hỏi.
Tạ Mẫn Hồng lắc đầu: ” Sau khi A Lệ trở về, tâm tình vẫn không tốt lắm. Nguyên soái cũng an bài chút việc quân sự cho anh ta. Phòng làm việc của anh ta ở phía đông tầng ba. Nhưng không phải lúc nào anh ta cũng rảnh để gặp cô.”
Hứa Mộ Triều liếc anh ta một cái, nhưng cũng cảm thấy vui vui—— A Lệ đã bắt đầu cuộc sống mới rồi sao? Tốt quá! Tạ Mẫn Hồng không giúp, tự cô đi tìm cậu ấy cũng được.
Gần tối.
Tạ Mẫn Hồng ở trong thư phòng Cố Nguyên soái, báo cáo: ” Hôm nay cô ấy có hỏi thăm A Lệ, ngài có muốn đi thăm cô ấy không?”
Ánh mắt Cố Triệt vẫn dừng trên báo cáo nghiên cứu vũ khí trong tay như cũ, cất giọng lạnh lẽo: “Không cần thiết.”
Tạ Mẫn Hồng lắc đầu: “Thưa ngài, tôi nghĩ ngoại trừ A Lệ, không ai có thể không cần trả bất cứ giá nào mà vẫn lấy được thông tin tình báo về người từ miệng Hứa Mộ Triêu.”
Cố Triệt trầm mặc.
Tạ Mẫn Hồng nói: “Ngài định dùng hình với cô ta sao? Nhưng xem ra cô ta là loại thích mềm không thích cứng.”
Cố Triệt cũng không ngẩng đầu l


Duck hunt