Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.
câu: “Em khỏe”.
Anh gọi lại ngay lập tức cho tôi, tiếng chuông này là anh đặt cho tôi: “Anh chỉ yêu em, chỉ yêu em, yêu em, yêu em, yêu chết thôi!”.
Mỗi lần anh gọi tới, những người xung quanh tôi lại cười ha hả, tôi cũng đỏ mặt cười theo, “yêu em, yêu em, yêu chết thôi”, thật là, quá phô trương, chẳng ý tứ gì cả! Nhưng lần này, tôi không cười nổi.
“Sao?’. Tôi bình tĩnh nói: “Có việc gì?”.
“Em đi đâu vậy?”.
“Đến chỗ Bí Ngô”.
“Em đến chỗ Bí Ngô? Em làm anh lo đến chết, anh tìm em suốt đêm, tưởng em bị làm sao!”.
“Anh còn biết lo cho tôi à? Anh đi mà ôm ấp hôn hít Khả Liên ấy! Đừng có tưởng là con gái trên thế giới này đều là đồ ngu! Nói cho anh biết nhá, Sở Giang Nam, tôi ghét nhất cái thể loại bắt cá hai tay, tôi đã biết anh thích Khả Liên từ lâu rồi, nó lẳng lơ hơn tôi, giỏi hơn tôi, xinh hơn tôi, tôi có là cái gì đâu?”.
“Không phải đâu, không phải! Tối qua Khả Liên cãi nhau với Sách Nhan rất nghiêm trọng, Sách Nhan nói muốn chết nữa, nếu không có Khả Liên bên cạnh thì không sống được nữa nên Khả Liên mới điên cuồng chạy ào ra ngoài, cuối cùng va phải anh. Anh nghĩ, Khả Liên lúc đó đang rất điên dại, ai nhìn thấy lúc ấy cũng sẽ ôm cô ấy thôi, nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra!”.
“Tôi không quan tâm!”.
“Thôi mà, thôi mà! Đừng ghen nữa, cứ như là đã ăn cả hũ giấm[1'> ấy! Nếu mà thích Khả Liên, thì anh đang làm gì đây? Em cũng biết những gì cô ấy đã làm mà, cô ấy và Sách Nhan yêu đồng tính, anh sao yêu cô ấy được! Em ngốc ạ, toàn làm anh lo lắng thôi, anh vừa yêu vừa ghét em ấy. Đừng giận nữa, cả đêm qua anh không ngủ, mắt anh đỏ lừ rồi này. Không thấy anh đáng thương à? Anh tìm em suốt đêm đó, em lại còn chạy đến với Bí Ngô, em bảo anh phải nghĩ sao đây?”.
[1'> Người Trung Quốc ví ghen với ăn giấm.
“Anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, tôi không quan tâm”.
“Anh xin em, đừng cãi nhau nữa, từ hôm qua đến giờ anh còn chưa ăn gì đâu, mua cho anh bát mì bò được không?”.
“Em còn phải đi học”. Giọng tôi đã mềm hơn. Ôi, đúng là oan gia!
Tôi mua túi bánh bao và mì bò, bắt taxi về cái tổ chim của chúng tôi ở dưới đất, vừa trông thấy anh, tim tôi bỗng đau thắt.
Anh không ngủ cả đêm, mặt sạm đi, râu cũng mọc lia chia, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã cũ đến mức ố vàng và đang tự giặt quần bò.
“Sở Giang Nam…”. Tôi gọi khẽ.
“Đây, anh giặt xong thì ăn”.
Tôi ôm lấy anh từ phía sau, nước mắt lại đầm đìa. Anh đã phải chịu nhiều áp lực quá, anh rất giỏi, nhưng mãi chưa có tiếng tăm gì, một bài hát bán chẳng được mấy trăm tệ, anh đã từ bỏ quá nhiều thứ vì âm nhạc, chính nghĩa, lương thiện, bao dung, còn tôi lại giở trò trẻ con, cãi nhau với anh, nếu như Khả Liên va vào tôi thì tôi cũng sẽ ôm lấy nó thôi mà.
“Đừng khóc nữa, ngốc, là anh sai rồi”.
“Là em sai”.
Chúng tôi lại tranh nhau nhận lỗi, cuối cùng hôn nhau thắm thiết, nụ hôn lẫn với nước mắt, xen với mùi hôi trong miệng vào sáng sớm, anh nói:
“Anh chưa đánh răng đâu!”.
“Chẳng cần đánh!”. Tôi nói: “Em thích thế”.
Anh bắt đầu ăn, còn tôi thì giặt quần hộ anh.
Tôi lại trốn học, chỉ cần được ở cạnh Sở Giang Nam thôi, chỉ cần được ở cạnh anh, mỗi giây mỗi phút đều khiến cho tôi hạnh phúc, trốn tiết cũng chẳng có gì to tát.
Ôi, đó là tình yêu của thời thanh xuân!
2
Sách Nhan xuất viện.
Sau một tháng, chị ta đã thải ra gần hết kim trong người, còn một cây cuối cùng thì đâm quá sâu nên vẫn găm lại trong người.
Bác sĩ nói phải phẫu thuật, nhưng Sách Nhan từ chối, chị ta muốn nó cứ đâm sâu trong cơ thể mình. Chị ta lúc nào cũng thích làm theo ý mình, mặt chị ta trở nên trắng bệch bất thường, người gầy đi đến mức chẳng còn nổi bốn mươi lăm cân. Chúng tôi đón chị ta về nhà, chị ta nhìn căn phòng nhỏ màu xanh và nói:
“Căn phòng này có mùi của Khả Liên, tôi không ở đâu, mà tôi cũng sắp ra nước ngoài rồi, căn phòng này hai người ở đi”.
“Không, không”. Tôi nói: “Bọn em không cần”.
“Đây là căn phòng sáng tác tôi tặng cho Giang Nam, hãy hiểu cho nỗi lòng của tôi, Giang Nam nhất định sẽ nổi tiếng, giọng của cậu rất khá. Tôi nghĩ, tôi chưa từng nghe thấy giọng hát hay thế bao giờ. Quan trọng nhất là cậu có một phong độ thoải mái phi thường, phong độ này không phải nam ca sĩ nào cũng có, tài năng của cậu không kém bất cứ người làm âm nhạc nào, đừng có ở dưới đất nữa, nhìn mặt cậu bủng lắm”.
“Cảm ơn chị!”. Tôi và Giang Nam cùng nói.
Trải qua bao cơn sống chết, Sách Nhan đã muốn ra đi, di cư đến Canada. Bố mẹ chị ta đã chuyển tới đó lâu rồi, chị ta không nỡ rời xa đám chiến hữu ở Trung Quốc, hơn nữa sau đó còn có Khả Liên, chị ta thấy Khả Liên giống như món quà mà Thượng đế ban tặng, nên chỉ muốn ở cạnh Khả Liên mà thôi.
Dù cả thế giới có phủ định, không thừa nhận chị ta, chỉ cần thích là chị ta làm.
Có lý do nào xác đáng hơn việc làm điều mình thích?
Nhân vật nữ Juliet trong bộ phim Lam có hỏi một cô gái điếm trẻ tuổi rằng: Tại sao em lại muốn làm đĩ?
Câu trả lời của cô ta rất đơn giản: Em thích thế.
Em thích, thế là đủ.
Giống như chị ta thích Khải Liên, tình yêu