Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1249 lượt.
lên một tiếng “ầm”.
Thôi xong!
Xong rồi!
Tôi dậy, run run gọi 120, rồi tôi cũng ý thức được gọi điện cho Sở Giang Nam và Vu Bắc Bắc, may mà gọi được.
Sở Giang Nam lúc đó đang thêm giai điệu cho một mẩu tin trên báo.
Vu Bắc Bắc vừa pha một cốc trà Bích Loa Xuân cho anh, anh đang hát cho Bắc Bắc nghe.
Điện thoại kêu.
“Là tôi, là tôi!”. Tôi sợ hãi hét lên: “Sách Nhan đã nuốt một gói kim, tôi vừa gọi 120, hai người mau tới đi!”.
Bắc Bắc nghe rõ ràng, Khả Liên gọi là “hai người”.
“Được, bọn tôi đi ngay!”.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi gọi cho nhau, lại chính vào lúc hỗn loạn nhất, tôi nghĩ tới Vu Bắc Bắc và Sở Giang Nam, nhớ tới những người bạn thân thiết nhất mà xa xôi nhất ở Bắc Kinh của tôi.
Tôi đang hoảng hốt tới quên cả đường. Tôi đang gặp phải vấn đề khó khăn nhất trong đời.
Sách Nhan đã tự sát, sắp chết, cô ta đã nuốt kim!
Họ gần như tới bệnh viện cùng lúc, tôi nhào tới, nhìn thấy Sách Nhan vẫn đang cười, mặt cô ta trắng bệch, bác sĩ nói:
“Không có cách nào khác, phẫu thuật sẽ để lại vết thương, kim đã nuốt vào rồi sẽ được thải ra ngoài từng cây một, mỗi ngày phải ăn nhiều chất xơ, như rau hẹ, rau cần”.
Sách Nhan cười:
“Khả Liên à, em có đau lòng không?”.
Nước mắt của tôi rơi từng giọt rất lớn trên áo. Tôi đau đớn, phải, tôi đau, người đàn bà này đã từng má ấp môi kề với tôi, sao tôi lại không đau? Sao lại không?
Tôi nắm tay Sách Nhan:
“Sao chị ngốc thế!”.
Sách Nhan quay nghiêng mặt đi:
“Em đau lòng là được rồi, cuối cùng em cũng thương tôi, em cuối cùng cũng thương tôi rồi”.
Vu Bắc Bắc và Sở Giang Nam đứng bần thần ở một bên, chuyện này biết giúp thế nào. Cuối cùng phải nói gì, nói ai? Lâu lắm rồi không gặp nhau. Bắc Bắc nhận ra Khả Liên xinh hơn trước nhiều, không còn là một cô gái để mặt mộc nữa mà gương mặt phảng phất ánh hồng, có lẽ mọi cô gái đang yêu đều thay đổi như thế?
Họ ở bên cạnh Sách Nhan cả đêm.
Sách Nhan đau đớn đến mức mồ hôi ra ướt hết cả áo cả chăn, nuốt cả một gói kim cơ mà.
Bác sĩ nói, nếu thuận lợi thì hơn chục ngày là sẽ thải ra hết, còn nếu không thì mấy tháng cũng không ra hết.
Thử nghĩ mà xem, từng ấy cây kim sẽ đâm vào dạ dày, sau đó đâm thủng dạ dày, rồi lại đâm vào ruột non, đâm lung tung khắp nơi. Không phải một cây, mà là một gói, cả một gói kim.
“Có Khả Liên đây”. Tôi nói: “Sách Nhan yên tâm, Khả Liên sẽ ở đây, bên cạnh Sách Nhan”.
Hai người nắm tay nhau, tôi nhìn người phụ nữ trước mặt mình, cảm thấy vừa gần vừa xa. Cách làm này chỉ khiến tôi đau đớn thôi, nhưng không giữ được trái tim tôi. Vì tim tôi đã ở Vũ Hán rồi, ở trong căn phòng rộng mười sáu mét vuông và không có nhà vệ sinh, ở trên người gã đàn ông tên là Mã Tiểu Vĩ kia kìa. Gã đàn ông đó nói, chưa từng có ai ngủ lại trong phòng với hắn, tôi là người duy nhất.
Tôi là người duy nhất, ngủ trên nền nhà bằng xi măng.
Sách Nhan vẫn đau đớn, đau tới mức cơ thể cong cả lên, tôi nhìn thấy người con gái xinh đẹp tuyệt trần lúc này giống như một con cừu non đáng thương. Tôi nói khẽ:
“Tha thứ cho Khả Liên, do Khả Liên sai, do Khả Liên sai…”.
Trời sáng, Sách Nhan uống vài viên thuốc an thần rồi ngủ thiếp đi. Tôi đến bên cửa sổ và thấy mặt trời đang lên, nhìn chiếc váy Phòng Thiếu Nữ đang mặc, tôi biết, mọi thứ càng ngày càng sai. Giống như bỗng nhiên tôi mặc bộ đồ nữ tính này, chỉ để lấy lòng một gã đàn ông. Vậy, đã sai thì cho sai luôn. Đó là tính cách của tôi, tôi không có cách nào khác, cũng không thể trốn tránh được.
Tôi thở dài một tiếng, rút một điếu thuốc.
Tôi hít mạnh một hơi, thấy dạ dày đau quặn lên.
Tôi phải đau cùng với Sách Nhan, cùng sai thì sẽ cùng đau với nhau.
Vu Bắc Bắc: Nốt ruồi son
Những người những việc bạn đã trải qua, người bạn đã từng yêu và từng thương của thuở thanh xuân rồi sẽ trở thành nốt ruồi son trong cuộc đời bạn.
1
Tôi và Sở Giang Nam nhận được điện thoại của Khả Liên lúc hai giờ sáng.
“Là Khả Liên”. Sở Giang Nam nói: “Sao cô ấy lại gọi cho anh nhỉ”.
Tan học, tôi chạy ngay tới bệnh viện. Khi tôi vừa xuống thang máy, tôi bỗng nhìn thấy một chuyện đau lòng.
Sở Giang Nam đang ôm Khả Liên.
Không sai, anh đang ôm nó!
Khả Liên gục trên vai anh mà khóc, tôi đứng sững người nhìn.
Thế này là thế nào? Chuyện này là thế nào? Lẽ nào đàn ông là thế, bắt cá hai tay? Lẽ nào những lời âu yếm Sở Giang Nam nói với tôi chỉ là giả dối? Lẽ nào anh cũng tiếc nuối vì đã từ chối Khả Liên? Lẽ nào là như thế?
Tôi lại lên thang máy, lòng tôi như có muôn vàn mũi kim châm vào, tôi nhắn tin cho Sở Giang Nam:
“Chiều có tiết học, em không đến nữa”.
“Cũng được”. Anh trả lời.
Anh lại còn nói là “cũng được” nữa chứ! Vì tôi đang tạo điều kiện cho anh và Khả Liên mà! Ôm Khả Liên thì chắc thích lắm! Chắc là thích hơn ôm tôi nhiều nhỉ!
Tôi thì gầy gò và chẳng sexy gì cả, mỗi lần tôi đứng trước Khả Liên, tôi đều cảm thấy tự ti, Khả Liên như một