Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1246 lượt.

g cười, “Uổng công Phượng gia còn đối với cô ta tốt như vậy, tôi là phụ nữ còn cảm thấy nhục nhã thay cô ta.”
“Ở đây không liên quan tới cô, mau cút về phòng mình đi.” Bội Trân trừng mắt nhìn cô.
“Hừ, muốn tôi ở lại đây tôi cũng không thèm! “Thấm Vân hừ lạnh, khinh thường liếc Tô Mộ Thu, xoay người biến mất tại bậc thang.
“Tiểu Thu đừng để ý tới cô ta.” Gia Kỳ vỗ vỗ bả vai Tô Mộ Thu, “Cô ta chính là miệng thúi, toàn thích châm chọc.”
“Đúng đó.” Bội Trân vẻ mặt oán giận, “Tuy lúc ấy chị không ở đây, không biết phát sinh chuyện gì, nhưng mà chị tin tưởng Tiểu Thu sẽ không làm loại việc này! Tiểu Thu của chúng ta là ngoan nhất.”
“Cám ơn mọi người.” Tô Mộ Thu nói lời cảm tạ tự đáy lòng, sự tín nhiệm của các cô làm cho cô rất cảm động.
“Tiểu Thu.”
“Mẹ.” Cô vui vẻ nhìn Tô Lam đang đi xuống cầu thang.
Tô Lam đột nhiên lảo đảo như muốn ngã, Tô Mộ Thu bị dọa tới mức kinh hãi, cô vội chạy lại đỡ lấy mẹ, “Mẹ cẩn thận một chút.”
“Không có việc gì, không có việc gì.” Tô Lam ôm chặt cô, “Tiểu Thu, mẹ rất nhớ con.”
“Làm sao lại không có việc gì.” Một bên Hướng Đông tiếp lời, “Dì Lam cũng không phải chỉ mới bị một hai lần.”
“Mẹ, có thật không?” Tô Mộ Thu vẻ mặt lo lắng nhìn Tô Lam, “Có đến bệnh viện chưa?”
“Cần gì phải đi, không nghiêm trọng như vậy, chỉ là gần đây không thấy được Tiểu Thu, nên không yên lòng mà thôi.”
“Mẹ.” Tô Mộ Thu nhíu mày, “Mẹ biết rõ là mẹ ·····”
“Được được được, mẹ sẽ tìm thời gian đi bệnh viện.” Tô Lam vỗ vỗ lưng của cô, “Không nói mẹ nữa, nhìn con kìa, mới có ba tuần không gặp, con đã gầy đi nhiều, việc học rất vất vả sao?”
“Cũng tàm tạm, như bình thường.”
Tô Lam xoa bóp cánh tay cô, cau mày lại, “Không được, hai ngày này mẹ sẽ bồi bổ cho con thật tốt.”
“Dạ.”
Tô Mộ Thu gật đầu, vùi mặt vào cổ Tô Lam, tham luyến cảm giác ấm áp trong ngực mẹ, sự căng cứng trong lòng thoáng buông lỏng.
Có mẹ thật tốt!
Lãnh Huyết
Tại văn phòng hội trưởng hội học sinh hoa lệ, nơi làm việc vốn dĩ rất nghiêm túc, lúc này lại vang lên tiếng thở dốc nặng nề cùng tiếng than nhẹ đáng yêu.
“Ư ····· không được ··· để tôi xuống ····”
Tô Mộ Thu níu chặt lấy chiếc áo trước ngực Phượng Dạ Hoàng, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, đôi mắt nhắm chặt, đôi môi khẽ run.
Phượng Dạ Hoàng một tay ôm eo của cô, tay kia luồn dưới áo đồng phục xoa bóp nơi tròn trịa, thỉnh thoảng dùng ngón trỏ cùng ngón cái kéo quả anh đào đã sớm cứng ngắc, cái mông săn chắc khẽ chuyển động, cự đại to lớn chôn ở nơi sâu nhất trong thân thể cô.
“Ô ····· ân ······”
Cô than nhẹ. Hoa huyệt càng ngày càng mẫn cảm có thể cảm nhận được nhịp đập gân xanh ở mặt ngoài phân thân nam tính của anh đang chậm rãi ma xát vách hoa huyệt của cô, mang đến một cảm giác tê dại thỏa mãn chưa bao giờ thử nghiệm qua, kích thích thân thể cô khẽ run.
Rầm rầm rầm ····
Tiếng đập cửa vang lên.
Cô hoảng hốt, đôi mắt ngập nước đầy sương mù chợt mở lớn, nhìn anh khẩn cầu, “Van xin anh, thả tôi xuống.”
Phượng Dạ Hoàng cười lạnh, không làm bất cứ động tác nào, “Có chuyện gì?” Tuy đang nói chuyện với người ngoài cửa nhưng ánh mắt chứa đầy lửa nóng lại chưa từng rời khỏi người Tô Mộ Thu.
“Hội trưởng, Kiều Doãn Ân tiểu thư có việc muốn gặp anh.”
“Cho cô ấy vào.”
Cửa mở, một mỹ nữ cao gầy xinh đẹp lạnh lùng bước vào, ánh mắt kiêu ngạo, nét mặt cười lộ ra ý lạnh. Nhưng khi nhìn thấy Phượng Dạ Hoàng, vẻ lạnh lùng trên mặt cô lập tức mất đi, khuôn mặt xinh đẹp liền nở nụ cười lộ ra lúm đồng tiền.
“Hoàng.” Cô gọi một tiếng ngọt ngào. Mắt to xinh đẹp vừa nhìn thấy người trong ngực Phượng Dạ Hoàng thì lập tức hiện lên sự ghen ghét cùng đố kị.
“Bị người khác nhìn sẽ càng có khoái cảm đúng không? Mèo hoang nhỏ.” Phượng Dạ Hoàng cúi thấp đầu dùng âm lượng chỉ có hai người nghe được nỉ non bên tai Tô Mộ Thu, cảm giác được hoa huyệt cô không ngừng run rẩy nhúc nhích xoắn lấy nam căn của mình, đôi mắt anh nhíu lại, bụng dưới thúc mạnh mũi nhọn về phía trước, chôn sâu tới tử cung nhỏ hẹp.
Tô Mộ Thu cắn chặt môi, ngăn cản tiếng rên rỉ tràn ra khỏi miệng, cái đầu nhỏ vùi thật sâu vào lồng ngực của anh.
Kiều Doãn Ân hung hăng trừng mắt nhìn nữ sinh trong ngực Phượng Dạ Hoàng. Thân thể mảnh mai giạng chân ngồi trên đùi Phượng Dạ Hoàng, bị anh ta ôm chặt, chiếc váy đồng phục che phủ đùi bọn họ, nữ sinh cúi đầu nhỏ chôn thật sâu trong lồng ngực của anh ta, nhìn không rõ mặt, mà ánh mắt phượng Phượng Dạ Hoàn tuy vẫn lạnh lẽo như trước, nhưng cô phát hiện đáy mắt anh ta có một sự cưng chiều cùng ôn nhu không dễ dàng nhận thấy, cô chưa bao giờ thấy qua điều đó.
Đột nhiên, cô xông lên trước, kéo mạnh mái tóc dài của Tô Mộ Thu, muốn kéo cô ra khỏi người Phượng Dạ Hoàng.
“A ·····”
Tô Mộ Thu kêu đau, da đầu đau đớn làm cho cô cau chặt lông mày.
Phượng Dạ Hoàng vung tay lên xô Kiều Doãn Ân ngã trên mặt đất, khuôn mặt tuấn mỹ đầy hung ác nham hiểm.
“Ha ha ···” Kiều Doãn Ân cười yêu kiều, chậm rãi đứng lên, “Thì ra tin đồn là thật! Tân sủng của Hoàng là một nữ sinh dung mạo bình thường, khó mà ti


Duck hunt