Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.
ảm giác hơn phân nửa bộ ngực mình đều lộ ra, đây rõ ràng chính là khiêu gợi trắng trợn rồi! Bảo tôi một đứa con nít thuần khiết chưa thấy qua sóng to gió lớn làm thế nào mà không biết xấu hổ đây! >”
“Ôi, thì ra Chân Tâm của chúng ta gợi cảm như vậy!” Mẹ vừa thấy tôi đột nhiên kêu lên, tư thế kia chẳng thua lưu manh huýt sáo là mấy, tôi xấu hổ muốn chết.
“Đi thôi.” Lí Minh Ngôn đi tới, dắt tay tôi. Nhớ đến mình phải phân rõ giới hạn với anh, tôi lập tức rút tay về.
“Dì à, chúng con đi.” Lí Minh Ngôn dường như không có việc gì cùng mẹ tôi cười cáo biệt. Mẹ tôi tự nhiên hăng hái lên, cứ như nhìn theo thủ trưởng xuất hành. Tôi xoay người, mẹ đột nhiên nói nhỏ với tôi, “Con gái, tự tin lên, đừng nhăn nhó như vậy! Nhìn con đi như vậy, mang giày cao gót giống y như mang giày vải!” Lưng tôi cứng đờ, miệng mỉm cười ngẩng đầu ưỡn ngực, bước chân nhanh hơn.
Hôm nay Lí Minh Ngôn tự mình lái xe mà là có một tài xế chuyên môn, hai chúng tôi song song ngồi ở băng ghế sau. Tôi một cúi đầu liền nhìn thấy tôi ăn mặc khiêu gợi, trong lòng cũng đừng không được tự nhiên gì cho lắm! Tôi yên lặng kéo áo lên, từ trong bao lấy ra cái hộp đồng hồ kia, đưa cho Lí Minh Ngôn, nói, “Đây là.. vẫn muốn trả lại cho anh.”
“Vì cái gì?” Anh khó hiểu nhìn tôi, không tiếp.
“Vì lễ vật này rất quý trọng , lấy quan hệ chúng ta em không thể nhận.” Tôi gục đầu xuống, nhẹ giọng nói.
Anh đột nhiên cười nhẹ. Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy anh có hưng trí nhìn tôi. Khi bốn mắt nhìn nhau, anh cười cười mang theo chút bỡn, “Vậy muốn quan hệ gì mới có thể nhận?”
Tôi đỏ mặt, nhìn ánh mắt có thâm ý khác cùng khuôn mặt tuấn tú của anh, những lời muốn nói thoáng chốc bay mất hết cả. Tôi không biết làm sao nâng tay, mới vừa đụng tới tóc lại hoảng hồn không biết mình sau lại muốn giơ tay lên vò đầu, lập tức lại buông tay xuống, sau đó càng thêm quẫn bách lại càng không biết làm sao.
Nếu da mặt tôi đủ dày tôi sẽ nói, “Làm bạn gái của anh mới có thể nhận!” Nếu lòng tôi đủ can đảm tôi sẽ nói, “Anh yêu em, em mới có thể nhận!” Đáng tiếc tôi loại nào cũng không có, cả buổi mới nói ra một câu không đủ diễn ý, “Cái đó. . . . . . có chút. . . . . . không thích hợp. . . . . .”
Anh mở hộp lấy đồng hồ ra, không nói được một lời nắm lấy tay trái của tôi mang đồng hồ vào.
Ngẩng đầu nhìn lại ánh mắt tôi đang giật mình, anh cười cười, nói, “Đưa cho em mượn thôi. Nam nhân bị cự tuyệt là thật mất mặt .”
Cầu hôn ngoài ý muốn
Anh mở hộp lấy đồng hồ ra, không nói một lời nắm lấy tay trái của tôi mang đồng hồ vào. Ngẩng đầu nhìn lại ánh mắt tôi đang giật mình, anh cười cười, nói, “Đưa cho em mượn thôi. Đàn ông bị cự tuyệt là thật mất mặt .”
“Nhưng mà. . . . . .”
“Nói em là con nít chẳng sai.” Anh cười cười cắt lời tôi, “Không biết đàn ông bay bướm, phụ nữ thích tiền à, không phải cô gái thông minh.”
“Chuyện này cùng vấn đề thông minh có quan hệ gì đâu?” Tôi trừng lớn hai mắt nhìn anh.
“Đầu tư càng lớn thì càng đã không nghĩ đến thua lỗ vốn rồi.” Nói xong, Lí Minh Ngôn tươi cười càng thêm sâu sắc, ánh mắt nhìn tôi một mảnh hoà thuận vui vẻ, tay anh xoa xoa đầu tôi, cười nói, “Không nói chuyện này nữa. Con nít ngoan không thể bị anh dạy bậy.”
Nói nói cười cười, Trần Diệu Thiên đột nhiên ôm chầm cô dâu, nói với chú rễ, “Tôi nói này bạn thân, vợ anh chỉ là vợ nhỏ của tôi!” Anh ta không mặc áo khoác, cà- vạt không thắt, quần áo trong còn buông lỏng ra vài cái cúc áo, miệng thì hút xì gà, từng ngụm khói bay lên, vẻ mặt ăn chơi trác táng thể hiện rõ vẻ hào phóng cùng lỗ mảng. Cô dâu ở trong lòng ngực anh, khẽ giãy dụa, cười nói, “Anh Thiên, đừng đùa em nữa.” “Ai đùa em?” Anh ta nhìn cô gái trong lòng, phun ra một ngụm khói trên mặt cô ta, “Ai dám đùa em, anh phế nó đi!”
Tôi càng xem càng cảm thấy khó hiểu, làm sao mà tôi có thể quen với người như thế nhỉ? Kì quái! Tốt nhất đừng để anh ta nhìn thấy tôi, nhưng không chào hỏi thì thật là không được. Tôi thật không muốn để cho người ta biết tôi quen biết Trần Diệu Thiên.
“Hi!” Một tiếng nói ngọt ngào vang lên, tôi quay đầu qua nhìn. Lưu Tuệ đang đi đến, váy dài trang nhã, gợi cảm lại thanh cao. Cô ấy đến trước mặt chúng tôi, giơ chén rượu lên chạm với Lí Minh Ngôn, mặt cười quyến rũ động lòng người. Hai người cheers, mặt cô ấy ửng đỏ, giọng nói trong trẻo dễ nghe, “Buổi tối có rảnh không?”
Lí Minh Ngôn đột nhiên nắm cánh tay của tôi, anh nhìn tôi cười cười, nói với Lưu Tuệ, “Cái này phải hỏi Chân Tâm .” Cái này thoạt nhìn thật sự là vô cùng thân thiết, còn không kịp cao hứng đã cảm giác được anh ôm cánh tay tôi cứng ngắc .
“Bà xã, phê chuẩn không?” Anh quay đầu, ý cười trong suốt hỏi tôi. Ôn nhu trong mắt kia, tình cảm dây dưa không rõ kia, giống như tôi thật chính là cô gái anh âu yếm nhất vậy. Nhưng tôi biết không phải vậy, căn bản không phải như vậy . . . . . .
Nhưng vì sao tôi không đẩy ra anh rống to một câu, “Cút ngay! Ai là bà xã của anh!” Ngược lại lại nhìn thật lâu vào đáy mắt ôn nhu của anh. . . . . . Nếu là ôn