Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341316
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1316 lượt.
muốn cất tiếng gọi anh, nhưng không hiểu sao cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, khiến tôi không thể cất lời.
Nhìn Lí Minh Ngôn cách tôi càng lúc càng xa, quả thật rõ ràng chỉ cần chạy vài bước là có thể đến gần, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy dù có trèo đèo lội suối cùng không vượt qua được khoảng cách ấy…
Cuối cùng, tôi cúi đầu, mặc kệ Trần Diệu Thiên ôm tôi đi.
Nghĩ cũng buồn cười, hình như chỉ ở trong lòng Trần Diệu Thiên tôi mới cảm thấy bản thân mình không đáng thương và cô đơn.
Anh ôm tôi đi qua nhiều hành lang gấp khúc, vào thang máy. Cửa thang máy đóng lại, chỉ có hai chúng tôi. Khẽ cắn môi tôi ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ giọng nói “Anh bỏ tôi xuống đi.” Anh nhìn lại tôi, vẻ mặt tuy không giận không hờn nhưng lại cho tôi thấy một vẻ bất đắc dĩ… anh khẽ thở dài nói “Để anh ôm em đi.”
“Không cần, anh bỏ tôi xuống đi.” Tôi giãy dụa, cố gắng nhảy xuống.
“Em đương nhiên không cần.” Anh đột nhiên hét lên với tôi, “Em có cần cái gì bao giờ đâu? Em bị bắt nạt, em bị chửi, em bị người ta cho leo cây, bị người ta mang ra làm trò cười cho thiên hạ, em có cần cái gì đâu! Có biết anh đau lòng không! Mẹ nó, anh đau lòng vì em cũng không được sao!!”
Tôi nhìn vẻ mặt giận dữ của anh, không nói được gì, có điều không biết vì sao nước mắt lại chảy ra, tôi thật nhanh lau đi, cố gắng khống chế không để cảm giác bi thương trong lòng tràn lên, sao có thể chứ, sao tôi có thể dễ dàng khóc trước mặt Trần Diệu Thiên đến thế, đúng là doạ người a!
Thang máy đến tầng 28, anh ôm tôi đi ra. Khi tôi lấy lai được tinh thần thì hai chúng tôi đã đi vào một căn phòng… làm gì vậy? Trong khi tôi còn kinh hồn chưa hiểu gì, anh thả tôi xuống nói “Người em bẩn quá, đi tắm một cái đi, bộ quần áo này cũng không thích hợp với em, để anh giúp em chọn một bộ khác.”
Nói xong anh quay người đi ra ngoài, đóng cửa lại.
Trên người tôi đúng là rất bẩn, đồ ăn vẫn còn dính trên áo, có thể tắm rửa đúng là không gì tốt hơn, tôi đi vào phòng tắm lại bị màu xanh vàng rực rỡ bên trong làm giật mình… Thảo nào một đêm ở khác sạn xa hoa mất nhiều tiền đến vậy.
Tôi vui vẻ tắm rửa trong phòng tắm, giờ phút này cái gì cũng không muốn nghĩ, chỉ cần làn nước ấm áp vây quanh là đủ. Tắm thật lâu thật lâu, lâu đến nỗi tôi bắt đầu có cảm giác chóng mặt mới tạm cho là xong. Tôi cầm một chiếc khăn tắm tuỳ tiện quấn quanh người, xoa xoa tóc đi ra khỏi phòng tắm.
Mới đi ra ngoài tôi liền bị doạ ngốc, Trần Diệu Thiên đang ngồi ở bên giường, anh không phải đã đi ra ngoài sao a a a!! Tôi tôi tôi… tôi làm sao bây giờ… cái khăn tắm này cũng chỉ che được chút ít phần trên, phía dưới cũng vừa đủ che hết mông a….
Không đợi tôi có cơ hội trốn vào phòng tắm, Trần Diệu Thiên đang cúi đầu hút thuốc bỗng ngẩng đầu lên, trong nháy mắt đôi mắt anh dán lên người tôi. Chúng tôi cứ như vậy một đứng một ngồi ngây ngốc nhìn nhau, tôi cảm thấy mặt tôi như đang bị thiêu đốt, mà hình như tôi nhìn thấy mặt Trần Diệu Thiên cũng đỏ, tôi càng thêm xấu hổ, gận không thể đập đầu vào tường mà chết đi!
Đến khi đại não chậm chạp của tôi kịp phản ứng, tôi vội xoay người muốn lao vào phòng tắm, anh đột nhiên tiến thật nhanh đến, từ đằng sau ôm lấy tôi “Đừng đi!!” Đôi tay anh như một gọng kìm đem tôi ép chặt lại, thanh âm khàn khàn từ cổ phát ra “…Em là Tiểu Trư của anh, không cần trốn!”
Điên cuồng phát tiết tình cảm
Không đợi tôi có cơ hội trốn vào phòng tắm, Trần Diệu Thiên đang cúi đầu hút thuốc bỗng ngẩng đầu lên, trong nháy mắt đôi mắt anh dán lên người tôi. Chúng tôi cứ như vậy một đứng một ngồi ngây ngốc nhìn nhau, tôi cảm thấy mặt tôi như đang bị thiêu đốt, mà hình như tôi nhìn thấy mặt Trần Diệu Thiên cũng đỏ, tôi càng thêm xấu hổ, gận không thể đập đầu vào tường mà chết đi!
Đến khi đại não chậm chạp của tôi kịp phản ứng, tôi vội xoay người muốn lao vào phòng tắm, anh đột nhiên tiến thật nhanh đến, từ đằng sau ôm lấy tôi “Đừng đi!!” Đôi tay anh như một gọng kìm đem tôi ép chặt lại, thanh âm khàn khàn từ cổ phát ra “…Em là Tiểu Trư của anh, không cần trốn!”
“Anh… Anh muốn làm gì…” Cảm nhận được hô hấp nóng rực của anh khiến tôi sợ đến mức run lên. Tay anh đột nhiên làm càn trước ngực tôi, đầu chôn chặt trên cổ, môi dán lên cổ tôi. Khăn tắm tuột ra rơi xuống đất, tôi sợ đến mức hét lên sợ hãi. Anh nhanh chóng ôm tôi lên, ném lên chiếc giường lớn giữa phòng, tôi còn không kịp tránh né, thân thể anh đã đè lên người tôi.
Anh điên cuồng cắn lên miệng tôi, không có tôi kháng cự, khẽ tách hàm tôi, đầu lưỡi ai bá đạo cuộn lấy lưỡi tôi, kéo ra liều mạng mút liếm, tay anh ở trên người tôi tuỳ ý vỗ về chơi đùa, cơ thể tôi run rẩy dưới thân anh, bất luận là dùng bao nhiêu sức lực cũng không thể nào đẩy được anh ra, dù kêu to đến mấy thì thanh âm phát ra cũng chri là những tiếng ô ô… Chưa từng trải qua cảm giác vừa xấu hổ vừa giận như lúc này, trái tim tôi tưởng như muốn nổ tung.
Cho đến khi tôi gần như không thở nổi anh mới buông miệng tôi ra, nhưng lại quay sang hôn lên mặt tôi, như là muốn nuốt hết tôi v