XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1294 lượt.

chút mất hứng, nhưng không thể hiện thái độ quá phận, vẫn như cũ má lúm đồng tiền như hoa, “Thật sự là làm phiền Lí tổng chúng ta.”
Lí Minh Ngôn nắm tay tôi, không lâu sau tài xế của anh đã lái xe đến đây, chiếc xe này tôi rất có ấn tượng, là chiếc Audi Q7 lúc ban đầu anh đến sân bay đón tôi. Lưu Tuệ trước khi lên xe, bình tĩnh liếc mắt nhìn tôi một cái, sao đó ngồi vào trong xe.
Tôi cùng Lí Minh Ngôn lên xe, tôi thuận miệng cảm thán, “Xe mới thật là tốt!” Anh cười cười, “Chờ em thi được bằng lái xe anh mua một chiếc tặng em!” “A! Không phải đâu! Anh nói thật? Tốt như vậy!” “Uhm!” Anh cười cười gật đầu “ Chery QQ, thế nào?” “……Keo kiệt!” “Ha ha……gả cho anh thì cho em tùy ý mua!” Tiếng cười dễ nghe vang vọng khắp xe.
Anh nắm tay tôi, tôi cứ nghĩ là anh muốn nói gì, nhưng anh vẫn cứ như vậy nắm tay tôi, không nói tiếng nào.
Về tới cửa nhà, anh buông tay ra, dừng xe.
“Vâng, em trở về, ngủ ngon!” Đang chuẩn bị xuống xe, anh đột nhiên nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, nói, “Em xem ai tới!” Tôi quay qua nhìn theo ánh mắt của anh, bỗng nhiên, anh quay đầu hôn môi tôi. Tim tôi ‘bùm bùm’ đập loạn.
…………Người này, dùng chiêu gậy ông đập lưng ông!
Tôi khẩn trương, trái tim dường như muốn nhảy ra ngoài, nhưng anh lại không có ý dường lại. Anh một tay ôm thắt lưng của tôi, tay kia thì nâng mặt của tôi. Lúc tôi đang lo sợ không biết phải làm sao thì đầu lưỡi anh đã ở trong miệng tôi.
Này. . . . . . Này. . . . . . Hôn môi. . . . . . Anh. . . . . . Anh hôn môi tôi. . . . . .
Lòng tôi kích động, đầu lưỡi lại cứng ngắc không biết nên làm cái gì bây giờ.
Cánh tay của anh ông tôi càng chặt, đầu lưỡi quấn quít lấy lưỡi của tôi, lực mút vào lớn làm tôi có chút đau. Trong không gian nhỏ hẹp u ám thế này, tôi vừa kích động vừa run run lại vừa có chút sợ hãi, tôi hô hấp khó khăn, hoàn toàn không biết làm sao. Tôi chỉ cảm thấy Lí Minh Ngôn giờ phút này đang hôn tôi không phải là Lí Minh Ngôn không phải như tôi quen biết.
Trước ngực truyền đến một cảm giác khô nóng………. Tay anh khi nào thì luồn vào trong quần áo của tôi rồi?! Nhưng may mắn là anh chỉ vuốt ve cách nội y. Nhưng mà cảm giác khác thường này làm cho tôi run rẩy không thôi. Tôi vừa định đẩy tay anh ra, anh đột nhiên lại đẩy nội y của tôi lên trên, bàn tay trực tiếp nắm vào nơi mềm mại của tôi. Hô hấp bỗng nhiên tăng lên, cảm giác này làm tôi vô thức “Uhm” ra tiếng, cả người khô nóng không chịu nổi, “Anh đừng….. đừng làm như vậy……” Anh tì vào bả vai của tôi, tôi ngồi phịch vào trên ghế, thở hào hển.
………………..Chẳng lẽ nói chuyện yêu đương là như vậy sao? Những chàng trai kia đối với bạn gái mình cũng như vậy?
Trời ạ. . . . . . hình như tôi tiểu ra quần . . . . . . >__
“Anh đừng….. đừng như vậy……được không…….” Tôi run rẩy, trong giọng nói mang theo nức nở.
Nếu nói chuyện yêu đương là như vậy, tôi làm sao ngăn cản được hưng trí của anh? Nhưng mà không ngăn cản tôi chịu không nổi a? Nếu đối phương là Lí Minh Ngôn, anh làm thế nào mà có thể làm chuyện đáng khinh như vậy.
Mặt của tôi đỏ bừng, cả người không ngừng run rẩy. Anh như vậy, anh có tính xâm lược, anh rất xa lạ, thật đáng sợ.
Sau khi anh buông tôi ra, tôi cúi đầu, cắn môi không rên một tiếng, cúi đầu dùi vào ghế.
Anh nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên, đối mặt với ánh mắt của anh tôi càng thêm ngượng ngùng, mặt đỏ bừng, từng giọt nước mắt rơi xuống.
Tay anh nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi, nhẹ giọng cười mang theo chút khàn khàn, “Lần đầu tiên thấy em thẹn thùng giống như con nít thế!”
Tôi cắn môi, không biết vì sao nước mắt càng khóc càng nhiều. Tôi vội vàng lau đi, quẩn bách muốn tránh ánh mắt của anh, lắp bắp rốt cuộc cũng nói ra một câu nghẹn ngào, “Em………em không phải con nít…..”
“Ừ!” Anh dựa vào bên cạnh tai tôi, cố ý nhẹ giọng nói, “Thân thể của em không phải con nít!”
Mặt tôi đỏ bừng! >”
Lí Minh Ngôn rõ ràng là một chàng trai tốt, làm sao mà đột nhiên hư hỏng thế chứ?!
Anh sung sướng cười nhẹ, tay ôm vai tôi, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, ôn nhu nói, “Anh thật sự động lòng người!”
Tôi cảm thấy quẫn bách suốt cuộc đời này trong một đêm tôi đã dùng hết rồi. Lúc này tôi đã hoàn toàn không biết dùng biểu hiện như thế nào để đối diện với anh nữa, càng không biết mình nên nói cái gì cho đúng.
Anh đưa tôi xuống xe, dọc đường đi vẫn không nói tiếng nào.
“Có phải em không thích anh đối với em như vậy không?” Đến cửa nhà tôi, anh dừng bước, hỏi tôi.
Thật lâu sau, anh không đi cũng không nói, tựa hồ chờ câu trả lời của tôi. Mắt thấy không tránh được vấn đề này, tôi cúi đầu, sau đó đáp lại, “Em cảm thấy….. nói chuyện yêu đương …… chính là hai người cùng một chỗ……tay nắm tay, vai kề vai….. tâm sự……nói chuyện….ôm một cái…..sáng ngày tỉnh dậy, môi có thể hôn nhẹ……cái đó……em cảm thấy như vậy…….cảm giác rất là ấm áp……..nhưng, vừa mới…….chúng ta……… chúng ta giống như là……làm chuyện không nên làm………..”
“Ha ha….” Lí Minh Ngôn đột nhiên cười ra tiếng, bộ dáng vừa buồn cười lại mang theo vài phần bất đắc dĩ, anh nhìn tôi trêu chọc, “Em sẽ không phải đang dừng ở