The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341488

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1488 lượt.

. Nhìn anh biến mất khỏi tầm mắt tôi, lòng tôi trống rỗng, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, lại cũng không biết cuối cùng là loại cảm xúc gì, khoẽ mắt lơ đãng rơi lệ.
Tôi buông Trần Diệu Thiên ra, một mình ngồi vào sô pha, mệt mỏi gục đầu xuống hai đầu gối, nước mắt đã không thể ngừng rơi.
Một bàn tay khẽ xoa đầu tôi, nhẹ nhàng xoa tóc tôi, thanh âm khàn khàn bên tai tôi “Tiểu Trư, em đừng như vậy, em như thế anh đau lòng lắm.”
Thật lâu sau, cuối cùng tôi cũng tìm lại được sự bình tĩnh, dùng tay cọ hết nước mắt đi, tôi ngẩng đầu, hai mắt đỏ hồng nhìn Trần Diệu Thiên, nhẹ giọng hỏi anh “…Anh sẽ không động thủ với Lưu Tuệ chứ?” Annh không trả lời. Tôi bắt được tay anh, vội vàng nói “Anh đừng như vậy! Người ta cũng không làm gì anh, sao phải làm thế!”
“Em không phải ghét cô ta sao?” Anh hỏi lại “Sao phải lo lắng cho cô ta như thế?”
“Tôi thừa nhận, đúng là tôi ghét cô ấy, nhưng chuyện này nguyên nhân cũng là ở tôi, không liên quan đến cô ấy.” Tôi cắn môi, thấp giọng nói “Cô ấy đi đến đâu ánh hào quang chói loá đến đây, còn tôi là hạt cát hạt bụi không thể toả sáng, mà tôi lại không muốn làn nền cho một người nổi bật như vậy. Có điều, chuyện cô ấy hoàn mỹ cũng có phải lỗi của cô ấy đâu? Xét đến cùng, cũng vẫn là do tôi tự ti kém cỏi thôi.” Tôi gục đầu xuống, tự giễu cười nhẹ, “Nếu vì bản thân không bằng người mà đi ghét người ấy, không phải càng xấu xa sao? Không thích là không thích, tôi thật có ghét cô ấy. Nhưng tôi không muốn người khác nghĩ tôi là tiểu nhân tác quái.”
Trần Diệu Thiên thở dài, ngồi xuống bên cạnh tôi, đem ôm tôi vào trong lòng “Em đúng là đồ ngốc.” Hai tay anh mạnh mẽ ôm chặt tôi, khẽ vuốt tóc tôi, thật lâu sau thấp giọng hỏi “Cho dù những cô gái khác có vĩ đại hơn em gấp ngàn lần, có thể làm cho anh yêu cũng sẽ chỉ có em. Em chính là độc nhất vô nhị, Tiểu Trư, trừ em ra, anh không tìm thấy người nào anh có thể yêu.”
Tôi đẩy anh ra, lại nhớ đến vấn đề đang nói “Anh không làm khó Lưu Tuệ có được không?” Nếu cô ấy đúng là tự dưng gặp hoạ thì tôi sẽ cảm thấy mình đúng là loại tiểu nhân tác quái.
Anh nhìn tôi, đột nhiên nở nụ cười xấu xa “Em hôn anh, anh đồng ý với em.”
“…” Tôi căn môi, trừng mắt nhìn anh.
“Anh làm thế là phạm pháp, cẩn thận người ta kiện anh.” Tôi uy hiếp nói.
“Kiện anh?” Anh bật cười thành tiếng, bày ra bộ dạng kiêu ngạo coi thường vương pháp nói “Vậy em có thể đợi xem.”
Tôi đột nhiên nghiêng người, ôm cổ anh, hôn lên môi anh. Biểu tình của anh đột nhiên ngưng đọng, vẻ mặt trở nên ngây ngốc. Khi tôi buông anh ra anh vẫn ngơ ngác ngồi, giống như bị trúng tà. Tôi nhìn mặt anh mới phát hiện, mặt anh dần dần đỏ bừng lên, vẻ mặt vô cùng quỷ dị, đột nhiên nở nụ cười, nhẹ nhàng cúi đầu kìm nén tiếng cười, tay anh nhẹ nhàng đưa lên xoa môi, vuốt ve, lại nở nụ cười. {hana: Hết chương 31.. hết truyện…. Thiên ca đã bị ngơ… hắc hắc….khán giả: *ném đá* biến ngay… sát phong cảnh quá… Hana: *chìm trong vũng máu* }
Tôi kéo ông tay áo anh “Này, anh nói đi, dù tôi chỉ hôn nhẹ nhưng anh cũng không được đổi ý.”
“A….Được…” Anh cười ha hả gật đầu với tôi, nói xong lấy điện thoại ra, thu hồi chỉ thị.
Sau khi nói chuyện điện thoại xong, anh kéo vai tôi, đem mặt áp sát vào mặt tôi, cúi đầu cười trộm, có chút nhăn nhó nói “Bảo bối, cái kia… em hôn lại một chút được không?”
“…Anh đi chết đi!” Tôi đẩy anh ra, nhảy khỏi sô pha.
Phía sau truyền đến thanh âm ủ rũ của anh “Anh còn thích một Tiểu Trư ngoan ngoãn.”
Tôi không thèm để ý anh, đi đến cửa, thay giầy. Hôm nay là cuối tuần, lúc đầu là muốn cùng Lí Minh Ngôn nói chuyện,….A… quả nhiên kế hoạch không thể ngăn nổi biến hoá. Anh hiện tại đang làm gì? Một tấc cũng không rời Lưu Tuệ? Thành thật đối mặt với tình cảm của mình? Ha ha… Cái danh bạn gái của anh xem ra đúng thật là quá nực cười rồi.
Thời tiết hôm nay tốt lắm, bầu trời xanh biếc, mặt trời nhẹ nhàng chiếu sang. Gió nhẹ ấm áp từng đợt thổi đến, thổi qua nhưng sợi tóc trên trán tôi, giống như muốn cuốn đi một ít tro bụi trong lòng tôi. Tôi nhẹ nhàng cất bước.
“Này, em muốn đi đâu?” Trần Diệu Thiên không biết từ khi nào đã đứng cạnh rôi, giữ chặt tay tôi hỏi.
Tôi dùng sức rút tay về, thản nhiên nói “Không liên quan đến anh.”
“Chỉ cần là chuyện của em, tất cả đều liên quan đến anh.” Anh lại kéo tay tôi, bá đạo nắm chặt.
“Trần Diệu Thiên, anh biết thừa là tôi yêu Lí Minh Ngôn, vì sao vẫn cứ bám lấy không buông? Có ý gì đây?” Tôi bực mình, nhìn anh “Nói cho anh biết, tôi hiện tại tâm tình không tốt. Nếu anh cứ tiếp tục bám lấy tôi, rấy có thể tôi sẽ lợi dụng anh để giải sầu. Tôi sẽ cho anh theo tôi để tôi hành hạ, nhưng cũng không phải thích anh.”
Biểu tình yêu thương chợt loé lên rồi biến mất trên mặt anh, nhìn tôi cười cười, bày ra bộ dạng không sao cả nói “Vậy em cứ lợi dụng anh đi, anh rất thích.”
“Anh có bệnh à!” Tôi dật tay khỏi tay anh.
“Anh chỉ sợ không có cơ hội phát bệnh.” Anh lúc lực kéo tôi qua, đem tôi ôm vào trong lòng.
“…Thần kinh!” Tôi dậm chân muốn đẩy anh ra, anh lại càng ôm tôi chặt hơn.
Được, đây là tự anh