Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.

ên nhé! Tiểu Thiên là anh chàng tốt, giao con cho nó mẹ rất an tâm.”
Tôi không biết nói gì, tôi biết mẹ đã bị Trần Diệu Thiên mê hoặc đến mức hôn mê rồi.
Khi tôi và mẹ đi vào WC, cuối cùng chỉ còn tôi và mẹ. Thừa dịp không có kẻ địch tấn công, tôi nhịn không được chất vấn “Mẹ, mẹ cuối cùng là muốn làm gì! Mẹ muốn bán con cho Trần Diệu Thiên kia hay là thế nào?”
“Con gái ngốc a, người ta là thật tâm thích con, mẹ con nhiều kinh nghiệm, tuyệt đối không nhìn lầm người. Cứ nghe mẹ, con đi theo nó tuyệt đối là hưởng phúc.”
Trên mặt mẹ hiện lên nụ cười quỷ dị, nụ cười này hoàn toàn không giống với nu cười dạy con bình thường của mẹ, điều này khiến toàn thân tôi nổi hết da gà. Mẹ cười nói “Hi vọng tên nhóc kia thật nhanh đem gạo nấu thành cơm. Như thế mẹ cũng có thể sớm đẩy được lão xử nữ ra khỏi nhà.”
Tôi… Lúc trước tôi còn nghĩ mẹ tôi tuổi già nên càng lúc càng lú lẫn, tự nhiên đem tôi giao cho một người đàn ông, giờ đây tôi mới hiểu, thì ra người ngu ngốc chính là tôi, mẹ tôi rõ ràng là muốn đem tôi nhét vào miệng sói a!



Cùng sài lang hổ báo nói chuyện yêu đương


Cha mẹ người ta sợ con gái mắc câu đàn ông, vậy mà mẹ già của tôi còn sợ tôi sẽ không mắc câu. Thế giới rộng lớn, quả nhiên nhiều điều kỳ lạ.
“Mẹ, con hình như quên nói với mẹ, con đã là bạn gái của Lí Minh Ngôn.” Tôi nghiêm túc nói với mẹ.
“Thì sao?” Trên mặt mẹ không lộ vẻ hưng phấn như suy đoán của tôi, ngược lại còn có phần kinh ngạc nhìn tôi “Lí Minh Ngôn kia luôn lạnh lùng thản nhiên, hai người sao có thể vượt qua tình cảm bạn bè?”
“Ai nói anh ấy lãnh đạm với con? Người ta là sống nội tâm, quen thâm trầm a.” Tôi lập tức hát đệm cho Lí Minh Ngôn.
“Vật chất cũng là vấn đề, cậu ta cũng không tồi, đi theo cậu ta đúng là sẽ không lo cái ăn cái mặc, cuộc sống cũng sẽ an nhàn. Có điều, con gái à, con gái nên chọn người yêu mình mới có thể dựa dẫm.” Mẹ tôi tận tình khuyên bảo “Ngay cả mẹ cũng chưa nhìn thấy Lí Minh Ngôn có bao nhiêu tình cảm với con, nếu muốn theo cậu ta, về sau có thể con sẽ khổ.”
Tôi, tôi không phải là nên đi mua xổ số??
Anh nhìn thấy chúng tôi đên, đi nhanh hai ba bước, đi cùng chúng tôi. Cho đến khi mẹ đi qua cửa kiểm tra an toàn, vẫy tay chào sau đó biến mất khỏi tầm mắt tôi, anh từ đứa con ngoan hiền trở lại dáng vẻ lưu manh. Một tay anh ôm lấy tôi vào trong lòng, không để ý đang giữa ban ngày ban mặt tự nhiên hôn lên môi tôi. Cho đến khi tôi kháng cự mãnh liệt anh mới buông ra, tặc lưỡi tiếc nuối nói “Được rồi, một miếng không thể ăn hết một cái đầu heo, anh sẽ từ từ thưởng thức.”
“Biến thái!” Mặt tôi nóng như lửa đốt, đạp mạnh vào chân anh.
Anh cợt nhả nói “Đánh đi, cãi nhau cũng là một loại tình thú của tình nhân.”
Tôi vẫn muốn đá anh một phát nữa nhưng đột ngột rụt trở về, xoat người, bước đi về phía trước.
…Gặp anh so với trúng xổ số còn may mắn hơn sao? Ta phỉ nhổ!
Anh hai ba bước đã bắt kịp tôi, đưa tay khoác lên vai tôi, tôi liếc anh một cái đẩy tay anh ra, anh lại đặt lên, tôi lại đẩy ra… da mặt của tôi không dày được như anh, cho đến khi hai người chúng tôi gây sự chú ý nhiều hơn, tôi thoả hiệp, mặc anh muốn làm gì thì làm.
Sau khi lên xe, tâm tình của anh hình như tốt lắm, tôi nhịn không được buồn bực hỏi “Trần Diệu Thiên, anh cuối cùng là vì cái gì mà cứ bám theo tôi không dứt.”
“Buổi tối em giúp anh ngủ anh sẽ nói cho em biết.” Anh cười vô sỉ nói.
“….Thần kinh!!”
Tôi còn đang lo lắng đêm nay cuối cùng sẽ thế nào, hoàn hảo ông trời thấy tôi đáng thương nên giúp tôi, Trần Diệu Thiên bị điện thoại kéo đi, hình như là có chuyện gì đó cần đi công tác thì phải.
Anh đưa tôi về nhà, trước khi bước đi anh còn sờ sờ đầu tôi nói “Bảo bối của anh, anh không ở nhà em đừng nhớ anh quá nhé.” {hana: oẹ, như chồng nói với vợ ấy, Thiên ca, ca có cần sến thế không…(mặc dù đoạn này em chém lời ca)…Thiên ca: Cô Hana này, cô còn nói nữa tôi chém cô *lườm sát thủ*…. Hana: trốn sau lưng Sún…}
… Anh nhất định là cố ý!!
Những lời này khiến tôi ghê tởm suốt một đêm.
Cũng may, giờ tôi có thê an tâm tắm rửa, an tâm chơi máy tính, an tâm ngủ.
Trước khi ngủ, như thường lệ tôi lại nhắn tin cho Lí Minh Ngôn.
“Anh đang làm việc sao? Em đi ngủ đây.”
Ai da, anh còn chưa biết chuyện Trần Diệu Thiên đến nhà tôi ở a, mấy chuyện này anh biết sẽ để ý sao? …Tôi không biết có nên thẳng thắn với anh không?
Tôi đúng là không đủ dũng khí nói ra việc có một người đàn ông có tình ý với tôi ở lại nhà tôi, càng không thể nói chuyện cô nam quả nữ ở cùng nhau, anh liệu có giận quá đến mức sẽ bỏ tôi không, tôi thật sự là khóc không ra nước mắt đi.
Chỉ chốc lát, điện thoại vang lên “Được, không còn sớm, ngủ đi, ngủ ngon.”
Tôi nhìn tin nhắn đơn giản này một lúc lâu, sau đó nhắn lại “Ngủ ngon.”
Đúng rồi, tôi có thể đi ra ngoài ở, tốt nhất là lấy cớ này để đến ở cùng Lí Minh Ngôn, nhất cử lưỡng tiện a. Có thể thoát khỏi Trần Diệu Thiên, còn có thể gặp Lí Minh Ngôn hàng ngày, trời ơi, quá tuyệt. Tôi vì ý tưởng thiên tài này mà