Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.
ông ngừng rửa mặt. Vừa rửa mặt tôi lại vừa nghe bọn họ bàn luận.
“Tôi chỉ thấy anh ấy có một lần, chỉ một cái liếc mắt như vậy, hoàn toàn bị chinh phục, ánh mắt quả nhiên là tà mị nha, thật là cho người ta xương cốt cũng không còn.”
“Không biết cùng anh ấy ở trên giường có cảm giác gì nhỉ……… tôi đã ảo tưởng đến anh ấy không biết bao nhiêu lần!”
“Tôi đã ngủ cùng anh ấy!” Lại một giọng nói khác vang lên, một câu của cô ấy vừa nói ra làm cho tô không khỏi quay đầu lại nhìn cô ấy.
Một cô gái rất đẹp, một cô gái rất quyến rũ.
“Trời ơi! Chị Yến, là cảm giác gì vậy?”
“Đúng vậy, nói nhanh lên………..”
“Cảm giác là……….nếu tôi là phú bà, mà anh ấy lại không có tiền, tôi nhất định phải bao dưỡng anh ấy. Có táng gia bại sản cũng phải bao dưỡng anh ấy!” Cô ta chắc chắn nói, lập tức vang lên một trận hút không khí, “Từ khi ngủ cùng anh ấy, những thằng đàn ông khác lão nương đều cảm thấy đần độn vô vị!”
Tôi đột nhiên có muốn nôn tiếp.
“Ít nhất chị cũng được ngủ qua một lần rồi! Thấy đủ rồi! Chúng em chỉ là mơ mộng mà thôi!”
“Haizz, chị cũng muốn quyến rũ anh ấy, không phải nói tiền boa của anh ấy mà chỉ có thể cùng anh ấy ngủ một đêm là thấy thỏa mãn!”
“Nghe nói anh ấy thích con gái đầy đặn, chị đến bây giờ còn mặc áo ngực độn đây, chính là vì một ngày kia có thể quyến rũ được anh ấy!”
“………. Chị cố lên! Tốt nhất là đi thẩm mĩ viện đi, cho phù hợp với khẩu vị của anh ấy!”
Khi tốp năm tốp ba mấy cô gái này đều rời đi, tôi vẫn còn đứng trong toilet, trong dạ dày vẫn còn sôi sục thật lâu sau cũng không thể ổn định.
Ổn định cảm xúc rồi, tôi tính là giả như không có việc gì trở lại trước mặt anh. Vừa ra khỏi toilet, đi không được hai bước, tim tôi đã run lên giống như gặp được chuyện vô cùng đáng sợ, tôi vội vàng xoay người. Tôi ngơ ngác đứng ở một góc, ngay cả dũng khí quay đầu lại nhìn anh một cái cũng không có. Trong lòng giống như là đang đi trong tháng chạp, lạnh đến phát run.
Xem đi ……..đây là báo ứng! Ai kêu tôi bày ra cái gì là yêu đương hai ngày, ai kêu tôi không chịu trách nhiệm nghĩ muốn bắt người ta đến tiêu khiển……….. Xứng đáng! Xứng đáng! Đều là tôi tự mình hại mình rồi!
Tôi đã muốn không biết nên dùng thái độ như thế nào đối mặt với anh………
Nhưng, vì sao tôi phải đối mặt với anh…………. Chúng ta vốn là người của hai thế giới khác nhau……….Căn bản là không nên biết nhau………
Tôi buồn bã chạy ra bên ngoài. Xuyên qua đám người đang điên cuồng nhảy múa mà liều mạng chạy ra bên ngoài.
Một hơi vọt tới bên ngoài, gió đêm thổi lạnh lạnh, tựa hồ hết thảy dơ bẩn hỗn độn đều rời xa.
Tôi đón một chiếc taxi, vốn dĩ là tính về nhà nhưng nghĩ đến Trần Diệu Thiên cũng sẽ đi đến nhà tôi nên đột nhiên không muốn về nhà, tôi kêu tài xế chở tôi đến trường tiểu học. Trên đường đi tiếng di dộng vang lên, tôi nhìn vào màn hình, là Trần Diệu Thiên gọi đến, trong lòng trống rỗng, tay cầm điện thoại run run nhưng tôi vẫn bấm ngắt cuộc gọi. Anh lại gọi đến, tôi lại gác máy. Lần thứ N gác điện thoại anh vẫn như cũ bám riết không tha, tôi quyết định gửi đi một tin nhắn, tôi nói, “Em không chơi nữa , trò chơi chấm dứt, từ giờ trở đi, em hy vọng anh không xuất hiện trước mắt em nữa!” Tin nhắn gửi đi, tôi tắt nguồn điện thoại.
Xe dừng lại trước trường tiểu học, không ngoài dự đoán, mọi nơi tối đen, cổng trường đóng chặt, tôi một mình một người vắng vẻ ngồi trên bậc thang trước cổng trường học.
Tôi cũng không biết mình suy nghĩ cái gì, có lẽ là không muốn nghĩ gì hết, chỉ đơn giản là ngơ ngác ngồi đó thôi. Không biết khi nào, bầu trời đêm đột nhiên lại mưa. Mưa thoạt nhìn như không lớn nhưng chỉ chớp mắt, tất cả quần áo cùng tóc tôi đều ướt đẫm.
Xui quá, ngay cả ông trời cũng gây phiền toái với tôi!
Quần áo ướt sũng nước dán vào cơ thể, lạnh quá! Tôi càng ngồi càng lạnh, rồi toàn thân vô lực lại không muốn nhúc nhích. Tôi cảm thấy như vậy nữa thì sẽ té xỉu, tôi muốn tìm một căn phòng ở qua đêm, nhưng khi tôi sờ túi áo, tiền trên người ngay cả ăn cơm cũng không đủ chứ đừng nói là thuê phòng trọ ở qua đêm.
Rõ ràng là có thể trở về nhà nhưng tôi lại bướng bỉnh không muốn trở về, chính xác là không muốn nhìn thấy mặt của Trần Diệu Thiên.
Tôi cũng không biết mình ngồi ngơ ngác ở trước cổng trường bao lâu, mãi đến khi có một lại hơi thở quen thuộc bao phủ phía trên tôi.
Tôi ngẩng đầu, trong bóng đêm, đôi mắt Lí Minh Ngôn hết sức trong trẻo mà thâm thúy. Anh ngồi xổm trước người tôi, nhẹ giọng hỏi, “Sao lại một mình ngồi ở đây?”
“Những lời này là em nên hỏi anh chứ?” Tôi gục đầu xuống không nhìn anh, lạnh lùng nói, “Anh không phải nên ở cùng Lưu Tuệ sao?”
“Thật xin lỗi, Chân Tâm?” Tay anh đột nhiên nắm lấy tay tôi, tôi run lên, vội vàng rút tay về, tôi cố gắng dùng giọng nói bình tĩnh nhất, lãnh đạm nhất nói, “Anh theo đuổi người yêu trong lòng, em cũng theo đuổi người yêu trong lòng, chúng ta đều là tự nguyện, không ai có lỗi với ai cả!”
“Nếu anh nói người anh thích chính là em thì sao?” Giọng nói trầm thấp mà từ tính của anh vang lên.
Tôi bật mạnh người lên, trong lòng