Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1276 lượt.

đã không thể cố gắng bình tĩnh được nữa, tôi nổi trận lôi đình rống với anh, “Anh đủ chưa Lí Minh Ngôn? Anh đùa giỡn với tôi vui lắm phải không? Anh cho anh có gì đặc biết hơn người ta chứ? Anh coi anh là thần thánh sao? Dựa vào cái gì mà tôi phải vây quanh anh ? Mẹ nói, tôi thích anh nhưng tôi không phải não tàn ngu ngốc!” Rống lên xong tôi mồm ta thở hổn hển, hung tợn theo dõi anh. Nhưng trong mắt anh tràn đầy ưu thương, trong cơn mưa, anh dõi theo tôi, làm người ta có loại cảm giác hít thở không thông.
Anh đứng lên, ôm tôi vào trong lòng ngực. Tôi phản kháng giãy dụa nhưng hai tay anh càng ông càng chặt, “Chân Tâm, tha thứ cho anh. Anh không muốn thương tổn em, nhưng………” Anh dừng lại một chút, giọng nói đột nhiên trở nên ảm đạm, tuyệt vọng đến không dậy nổi một tia nước lặng, “Anh thật sự thích em!”
Tôi phát điên kêu to, “Lí Minh Ngôn, vì sao anh lại chán ghét như vậy?! Tôi không muốn lại thích anh một lần nữa! Tôi thích anh vất vả lắm anh có biết không! Nơi này, chính lại nơi này, tại đây trong cái trường học này mà tôi bắt đầu thích anh! Từng ngày từng ngày, thích anh đến ngô ngê như một con ngốc? Anh có thích qua tôi không? Không có! Anh có nghĩ tới tôi không? Không có! Anh thậm chí ngay cả liếc mắt xem qua tôi một cái cũng không có! Người giống như anh vậy, dựa vào cái gì mà nói thích tôi! Anh dựa vào cái gì mà dám nói thích tôi chứ………Anh cho tôi dễ bị lừa như vậy sao………….” Nói xong tiếng nói của tôi liền nghẹn ngào, tôi thật sự là không chịu thua kém, giờ khắc này mà còn có thể khóc nữa, “Tôi còn nhớ tới lần sinh nhật mười một tuổi của tôi………..tôi lấy tiền tiêu vặt mà mình để dành mà mua một quyển lưu bút làm quà sinh nhật cho anh………. Nhưng mà khi tôi lén lút đặt nó vào trong hộc bàn của anh thì bị bạn bè phát hiện, bọn họ đều nói tôi là kẻ trộm……….. Lúc ấy ngay cả ý định nhảy lầu tôi cũng đã có, anh có biết không?”
“Quà sinh nhật…………quyển lưu bút…………..” Lí Minh Ngôn thì thào tựa như đang nhớ lại cái gì. Anh đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, kích động hỏi, “Thì ra đó là em tặng sao?”
“………. Đúng vậy! Là tôi tặng! Tặng một người chưa bao giờ liếc mắt nhìn tôi một cái còn trong lòng thì lúc nào cũng lo sợ quà tặng rồi bị người ta ném đi! Mẹ nói, quà sinh nhật tặng cách mười bốn năm mới dám nói là mình tặng, ha ha ha !!!! Tôi thật sự là …………cực phẩm mà!”
Anh ôm tôi càng thêm chặt, giọng nói có chút nghẹn ngào giống như mưa đêm, “Cám ơn em, Chân Tâm!”
“Cảm tạ cái gì……..là tôi tự nguyện……..tôi mê trai………..bị coi là kẻ trộm là tôi tự mình chuốc lấy mà thôi!”
“Quyển sổ kia còn ở trong nhà của anh! Thật sự vẫn còn ở đó!” Anh nhẹ nhàng nói.
Tôi chăm chú nhìn anh, thật lâu sau mới nhẹ giọng nói, “Anh lại gạt tôi…….”
Đúng lúc này, di động Lí Minh Ngôn vang lên. Anh nhìn di động, sắc mặt có chút do dự không biết là nên bắt máy hay không, cuối cùng anh vẫn nhắc máy.
“Uhm………tôi tìm được cô ấy rồi……….cô ấy……….” Anh đột nhiên nhìn qua tôi, “Trần Diệu Thiên hỏi em ở nơi nào?”
“Không được nói cho anh ta!” Tôi lập tức kích động trả lời, “Tôi không muốn nhìn thấy anh ta!”
Lí Minh Ngôn gật đầu, sau đó nói với di động, “Cậu nghe được không? Cô ấy nói không muốn gặp cậu!”
“………..Trần Diệu Thiên nói phải nói chuyện với em!” Lí Minh Ngôn lại hỏi tôi.
“Tôi không muốn!” Tôi lập tức từ chối, thậm chí xoay người đưa lưng về phía Lí Minh Ngôn, che lỗ tai lại. Không biết vì sao, bây giờ chỉ cần nghe thấy ba chữ Trần Diệu Thiên là tôi lại trở nên kích động khác thường.
Lí Minh Ngôn cúp di động, đi đến trước mặt tôi nói, “Anh đưa em về nhà!” “Không, tôi không trở về!” Tôi lần thứ hai cự tuyệt, trở về tới nhà chắc chắn là sẽ lại nhìn thấy Trần Diệu Thiên.
“Vậy em đến nhà anh ở không? ” Anh đột nhiên đề nghị, nói, “Cái này……” Lúc tôi đang do dự, anh lại nói, “Anh sống chỉ có một mình. Nếu như em lo lắng cô nam quả nữ thì yên tâm đi, anh sẽ không có cử chỉ vượt rào với em đâu! ”
“Tôi…….không phải có ý này!” Bị anh nói như vậy, tôi rất là thẹn thùng, thấp giọng trả lời.
Anh nhẹ nhàng cười, nắm tay của tôi đi đến bên đường, “Kì thật em có thể nhìn thấy quyển lưu bút mà em tặng!”
Quyển lưu bút…….món quà mà mình tặng cho anh mười bốn năm trước………..vô cùng xa xôi……………
Sau khi lên xe, tôi tò mò hỏi, “………….Vì sao anh lại đột nhiên xuất hiện ở trong này!”
“Là Trần Diệu Thiên gọi điện cho anh nói không thấy em, hỏi em có tìm tới anh hay không? Cậu ta rất sốt ruột!” Lí Minh Ngôn dừng một chút, nói, “Anh chưa từng thấy qua cậu ta nóng lòng như vậy!”
“……….Cho nên anh tìm tôi?” Tôi thấp giọng nói, lại nhịn không được hỏi lại, “Anh không sợ rời khỏi Lưu Tuệ, cô ấy sẽ bị tổn thương sao?”
Lí Minh Ngôn khởi động xe, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lưng tôi, thật lâu sau mới chậm rãi mở miệng, “Chân Tâm, thật xin lỗi. Tuy rằng anh cùng cô ấy đã không còn gì nhưng………dù sao cũng đã từng yêu nhau, anh không thể bỏ mặc! ”
“Là từng có yêu hay là tình cũ khó quên………” Tôi có chút châm chọc nói.
Anh nắm tay tôi thật chặt, có chút bất đắc dĩ cười nói, “Em trở nên sắc bén rồi.”
Thật ra tôi cũn