Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1266 lượt.

mắt cách nhau trong gang tấc, nhẹ giọng nói “Bởi vì em thật sự thích anh, bởi vì em vẫn luôn thích anh?”
Không đợi tôi trả lời, anh kéo tôi lại gần, hôn lên môi tôi.
Mụ hôn này ôn nhu kỳ lạ, nhưng tôi lại không có cảm giác gì, chỉ trừng mắt nhìn khuôn mặt nhu tình của anh…
Tình yêu cũng như tâm trí của anh trong trí nhớ của tôi đều liên quan đến Lưu Tuệ, tôi nhiều lắm cũng chỉ là người đứng xem. Giờ phút này dù anh đang hôn tôi nhưng tôi lại không thể đặt mình vào vị trí là bạn gái của anh…
Giống như cuốn sổ kia… Tôi vẫn nhớ rõ là tôi tặng, vẫn nhớ thật rõ. Nhưng khi nó xuất hiện trước mắt tôi, tôi không hiểu sao lại không cảm thấy lòng mình nổi sóng hay kích động, không có một chút hưng phấn như trong trí nhớ của tôi.
Loại cảm giác này… Thật ngơ ngẩn, thật hư ảo… thật giống như cảnh còn người mất….
Tôi cảm thấy khó thở, hơi đẩy Lí Minh Ngôn ra, thấp giọng nói “Khi đó em thật buồn cười, anh đừng để ý.”
“Không, em rất tốt.” Anh nắm tay tôi, “Biết một cô gái tốt như em thích anh lâu như vậu, anh thật không muốn buông tay.”
“Anh rất thích quyển sổ kia, em biết không?” Trên mặt anh hiện lên một chút cười sung sướng. “Từ nhỏ đến lớn, những cái gì anh nhận được đều là phần thưởng, những điều ấy sẽ có chỉ cần anh có biểu hiện tốt. Anh vẫn luôn là một người được người khác đặt kỳ vọng vào, mọi người nghĩ đến vinh quang, nhìn thì thích lắm, thật ra mệt mỏi vô cùng. Thật sự mệt chết đi được… Vì mặt mũi của mọi người, anh phải cố gắng đến cùng. Bất cứ cuộc thi hay chuyện học tập đều không thể kém, cái gì cũng phải hơn người.” Ánh mắt anh chuyển sang nhìn tôi, thanh âm trở nên trầm thấp “Mà món quà của em, chính là thứ anh nhận được đúng với tính chất của một món quà.”
“Anh có nghĩ là ai tặng hay không?” Khi anh biết là tôi tặng anh, hình như rất kinh ngạc.
“Nghĩ, lúc đầu anh nghĩ là Lưu Tuệ tăng, về sau anh biết không phải nhưng cũng không tìm xem là ai, anh cũng có phần phỏng đoán được là ai. Thậm chí có đôi khi anh đã nghĩ, không biết có phải đây là của một bà tiên nào đó tặng anh không. Một người luôn âm thầm yêu thương bảo vệ anh. Ha ha.” Lí Minh Ngôn ngại ngùng cười rộ lên. “Loại ý tưởng này thật ngốc nghếch nhỉ? Sau nữa, có chuyện gì anh đều có thói quen ghi vào đây, để cho bà tiên có thể nhìn thấy, giúp anh có thể giải toả một chút mệt mỏi. Bởi vì anh cũng không thể gặp được người nào có thể tâm sự, mọi người đều cảm thấy Lí Minh Ngôn là người chưa bao giờ thất bại, Lí Minh Ngôn đối mặt với điều gì cũng không cần tốn công sức.” Anh cười mang theo chua sót. Lòng tôi bỗng chốc cảm thấy nhói đau.
Tôi vẫn hâm mộ anh vì anh vĩ đại chói sáng, những tôi lại không hề nghĩ đến, sau anh hào quang kia, anh còn có nhiều trói buộc hơn. Mà những điều này anh lại không thể chia sẻ cùng ai.
Lí Minh Ngôn đột nhiên ôm tôi vào lòng, anh tinh tế vuốt tóc tôi, cười ôn nhu nói “Thì ra bà tiên này lại là em. Là cô gái tốt bụng vẫn luôn thích anh.”
“Anh… không cần vì chuyện này mà cảm thấy muốn đền đáp cho em….” Đối mặt với ánh mắt nhu tình của anh, tôi chỉ có thể né tránh. Tôi cúi đầu thấp giọng nói “Em biết anh yêu Lưu Tuệ, anh nên đối diện với trái tim mình, một lần nữa bắt đầu lại với cô ấy đi.”
“Chân Tâm…” Lí Minh Ngôn xiết tay tôi, thanh âm trầm thấp “Em muốn anh nói bao nhiêu lần nữa mới hiểu? Anh thích em, không phải Lưu Tuệ. Anh và cô ấy cũng đã là chuyện của quá khứ. Được rồi, anh thừa nhận, mới đầu anh đúng là hoàn toàn không muốn buông tay, nhưng mà…” Anh xiết chặt tay tôi, thậm chí còn kéo một tay tôi dán lên ngực anh “Chuyện hôm nay anh muốn giải thích một chút. Bởi vì không muốn Lưu Tuệ bị liên luỵ cho nên anh mới… Có điều sau khi anh đi tìm cô ấy, lại nhớ ra em đang ở cùng Trần Diệu Thiên, trong lòng anh rất bất an. Anh sắp xếp cho Lưu Tuệ xong liền trở về tìm em ngay, có điều không thấy em và cả Trần Diệu Thiên đâu. Anh gọi điện cho em còn bị em tắt đi.”
“Anh gọi điện cho em? Em còn tắt đi?” Tôi kinh ngạc nói, có chút không tin lấy điện thoại ra, tìm trong lịch sử cuộc gọi. Quả nhiên.. Lí Minh Ngôn có gọi đến ba lần, đều không nghe. Tôi giật mình nhớ đến lúc đi trên đường vẫn là Trần Diệu Thiên cầm túi xách… Mà thời điểm anh gọi điện chắc tôi đang đi WC hay làm chuyện gì đó, căn bản không biết, có điện thoại đến đều bị Trần Diệu Thiên tắt đi.
“Tuy anh lo lắng cho em, rất muốn nhìn thấy em, nhưng anh không biết em ở đâu, em lại không nhận điện để nghe anh giải thích.” Lí Minh Ngôn bất đắc dĩ cười khổ. “Anh quyết định đợi em hết giận mới đến tìm em. Có điều buổi tối đột nhiên Trần Diệu Thiên gọi điện hỏi em có tới tìm anh hay không. Anh mới biết thì ra em đang ở đâu đó một mình.”
“Vì thế anh mới đi tìm bạn học cũ để hỏi?” Tôi hỏi.
“Đúng.” Anh gật đầu.
“Vì sao anh lại đến đó?” Khi tôi ngồi ở đấy, thật sự không hề nghĩ anh sẽ xuất hiện trước mặt tôi.
“Không vì gì, chỉ là cảm giác.” Anh cười rộ lên, lộ ra hàm răng trắng đều, bỗng nhiên khẽ vuốt tóc tôi, cười nói “Hoặc là đây là do chúng ta có thần giao cách cảm giữa những người yêu nhau.”
Thần giao… cách cảm g