XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341283

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1283 lượt.

ong miệng tôi. Tim tôi bối rối vô cùng, đang lúc muốn đẩy anh ra, anh lại đột nhiên ôm lấy tôi đặt ngã vào sô pha. Tôi sợ hãi trừng lớn mắt nhìn anh, nhưng anh ôn như mà lại dã man đã chôn vùi hết tất cả những lời tôi muốn nói.
Tôi xem gương mặt tuấn tú gần tôi trong gang tấc, đây là người mà tôi vẫn hằng mơ tưởng, vẫn cố gắng theo đuổi anh từ khi còn nhỏ. Nhưng mà….. sao khi anh hôn tôi, hơi thở nóng rực của anh chảy xuôi trên mặt tôi, vì sao tôi lại không có vui sướng hưng phấn, …….. thời gian dây dưa này làm cho tôi thở không nổi. Tôi muốn tránh anh đi, cố gắng đẩy anh ra nhưng anh lại như bị nghiện ở trong miệng tôi mà mút trằn trọc.
Khi hơi thở chúng tôi đều trở nên hỗn độn và dồn dập, Lí Minh Ngôn buông tôi ra. Anh ngồi dậy, nhìn xuống tôi, trong ánh mắt mang theo mị hoặc, giọng nói khàn khàn mà trầm thấp, “Thật ra loại hình đáng yêu không phải là sở thích của anh. Nhưng khi tiếp xúc với em, anh phát hiện đơn giản, ngốc ngốc lại thường hay thẹn thùng như em thật động lòng người. Khi ở cùng một chỗ với em, cảm giác thật nhẹ nhàng, không cần cố gắng phỏng đoán cái gì cả! Không cần nhớ mỗi câu dụng ý của em. Bề ngoài cùng trong tim em đều giống nhau, nó trắng tinh, thật làm người ta yêu thích!”
Anh………….. anh đây là đang khen tôi sao?
Lí Minh Ngôn cười cười, kéo tôi dậy ngã vào trong lòng ngực anh, “Nói thật, xác thật là anh không nhớ bộ dáng em trước đây là gì. Nhưng em không cần bởi vì quá khứ mà tự ti. Em là một viên ngọc chưa được tạo hình, em cũng có thể trở nên rất đẹp. Không nên nói là em không bằng với Lưu Tuệ, những cái cô ấy có, có thể là em không có, nhưng cái mà em có, cô ấy lại không có!”
“………….. Cám ơn!” Tôi thấp giọng trả lời. Nhưng mà vì sao anh đột nhiên lại cổ vũ tôi.



Để cho em một lần nữa yêu anh


“…Cảm ơn.” Tôi thấp giọng nỉ non. Có điều, anh vì sao đột nhiên lại cổ vũ tôi?
“Đi, anh dắt em đi xem cuốn sổ kia.” Lí Minh Ngôn cười nói dắt tay tôi.
Anh dắt tôi vào trong phòng, một căn phòng ngập tràn nam tính, màu sắc đơn giản, bài trí cũng đơn giàn. Anh lấy từ ngăn tủ đầu giường ra một cuốn sổ màu hồng nhạt.
Cái này… không phải là quà tôi từng tặng anh hay sao?
Tôi vẫn nhớ thứ tôi tặng là màu lam…. Sao lại có thể tặng cho con trai đồ vật màu hồng phấn thế chứ? Kỳ lạ thật!
Tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho em! Vĩnh viễn!
Cho dù một ngày kia em trở về cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không liếc mắt nhìn em!!
Bút tích để lại được dùng sức đến mức tờ giấy gần như rách ra. Có thể thấy được khi viết những dòng này người viết có bao nhiêu phẫn hận.
Xem ngày thì ra là bốn năm trước. Khi đó Lí Minh Ngôn bị người ta bỏ rơi sao? Ai?… Không lẽ là Lưu Tuệ?
“Khi đó chúng ta hai mươi, Lí Minh Ngôn cười lấy từ trong tay tôi cuốn sổ, ánh mắt thản nhiên dừng lại nơi nét bút, khoé môi cũng thản nhiên cười, giống như năm tháng đã bào mòn mọi thứ, những gì còn lại bây giờ chỉ là sự trầm tĩnh. “Anh cùng Lưu Tuệ từ trung học đã yêu nhau, lớn hơn một chút cũng bắt đầu ở cùng một chỗ. Cấp ba cả hai tạm thời tách ra. Anh và cô ấy học đại học cách nhau một dãy phố. Thời gian này đúng là rất vui vẻ, cho đến khi cô ấy đi du học. Anh bảo cô ấy đừng đi, cô ấy từ chối. Cô ấy nói tình yêu không phải tất cả cuộc sống của cô ấy, cô ấy sẽ không vì anh mà từ bỏ ước mơ của mình, cô ấy muốn cảm nhận cuộc sống ngoài thế giới. Vì thế khi anh và cô ấy đã cắt đứt liên hệ. Mới đầu mỗi tháng cô ấy sẽ gửi cho anh một bức thư điện tử. Suốt một học kỳ cũng chỉ có lời hỏi han bình thường. Sau đó cũng không có tin tức gì nữa.”
“… Anh có hối hận không?” Tôi hỏi anh.
“Hối hận lắm. Hơn nữa anh phát hiện gần như không có ai có thể khiến anh có thể động tâm như với cô ấy.” Anh thản nhiên cười, có chút mờ mịt. “Có điều, sau khi tốt nghiệp cũng không còn suy nghĩ này nữa.”
“Vì sao?”
“Sau khi tốt nghiệp anh đã tiếp nhận công việc của gia tộc, anh thật trẻ tuổi, còn nhiều điều cần học hỏi, áp lực cũng rất lớn, anh đã không còn thời gian để nghĩ về những chuyện đó nữa. Từ năm trước khi ba anh năm viện, mọi trách nhiệm trở nên quá nặng nề với anh, rất nhiều chuyện anh phải tự mình giải quyết. Ba anh là người kiêu ngạo, anh không thể làm mất mặt ông. Quả thật lúc trước không ít người giới thiệu bạn gái cho anh. Nhưng anh quá bận, đối phương lúc đầu cũng thích anh, nhưng sau lại tự buông tay.”
Tôi thật nhanh tiếp lời “Anh đúng thật là người quá vội vàng, em nghĩ con gái đúng là khó chịu nổi cảm giác vắng vẻ cô đơn đó. Nói chuyện yêu đương chính là cùng nhau cảm nhận tình yêu, chứ không phải một bước đi đến hôn nhân ngay.”
“Vậy còn em?” Anh nhìn tôi cười nói, ánh mắt không chớp nhìn thẳng vào mắt tôi, đáy mắt khẽ chuyển động. Tay anh khẽ vuốt tóc tôi, hơi cúi người tiến gần tôi, ôn nhu nói “Em vì sao chịu được? Vì sao bám riết sau anh không buông?”
“Bởi vì… bởi vì em….” Tôi nghẹn lời, không biết phải đáp lại anh thế nào. Ánh mắt ôn nhu khác thường của Lí Minh Ngôn khiến tôi mất tự nhiên, khi đầu tôi hơi cúi xuống, anh nâng cằm tôi lên, ánh