Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.
ạn Bân là người buồn nhất lúc này.
Những người khác không biết nội tình, còn anh thì rất rõ ràng. Đúng là trăm đường không ngờ hết được. Anh chạy đôn chạy đáo tìm hiểu tin tức về Trần Tử Hàn, cuối cùng lại giúp hai người họ quay lại bên nhau, còn anh, bất đắc dĩ trở thành người làm mối.
Nghĩ như thế, Tôn Ngạn Bân lại càng đau khổ. Bản thân đóng vai trò là người ngoài cuộc, lại chẳng thể nào phát hỏa, anh chỉ còn biết nâng ly rượu lên, nhìn Vương Y Bối: “Rượu người khác có thể không uống, nhưng của anh thì có thể chứ?”
Nhiều người có mặt cũng biết tình cảm của Tôn Ngạn Bân dành cho Vương Y Bối, họ đều cố ý kéo áo anh lại, muốn anh đừng gây sự. Làm như vậy đối với tất cả đều không tốt.
Nhưng Tôn Ngạn Bân không phải có ý gây rối như mọi người nghĩ. Chỉ là nhìn mọi chuyện trở thành thế này, anh muốn làm cái gì đó mới không uổng công theo đuổi cô bấy lâu.
Trần Tử Hàn vừa nhìn Tôn Ngạn Bân đã hiểu rõ. Anh không hề ngăn cản Vương Y Bối.
Cô nhìn vào đôi mắt Tôn Ngạn Bân, trong lòng dâng lên xúc động. Dù cô chưa bao giờ hứa hẹn với anh ta bất cứ điều gì, nhưng tình cảm của mỗi người đều đáng được tôn trọng. Cô nhận lấy ly rượu, cụng ly với Tôn Ngạn Bân.
Tôn Ngạn Bân vẫn chưa ngồi về vị trí, anh lại rót thêm một ly rượu nữa, hướng về phía Trần Tử Hàn.
Trần Tử Hàn gật đầu, cũng rót rượu.
“Tốt với cô ấy!” Tôn Ngạn Bân nói bằng tốc độ rất nhanh, giọng điệu rất điềm nhiên.
Trần Tử Hàn hoàn toàn có thể hiểu, đây là cách mà hai người đàn ông đi đến một hiệp định ngầm với nhau.
Bữa cơm kéo dài chẳng bao lâu, một tiếng sau tiệc tàn, Vương Y Bối và Trần Tử Hàn đi về phía bến xe buýt. Anh đã mua vé tàu hỏa tối nay quay về trường.
Những ngón tay nhỏ bé của cô đan vào bàn tay anh.
“Không hỏi quan hệ giữa tớ và Tôn Ngạn Bân là gì sao?” Cô nhìn anh bằng ánh mắt thăm dò, cô vốn tưởng ra khỏi quán ăn là anh chủ động hỏi cô chuyện này, nhưng có vẻ như anh không hề có ý định đó.
“Sao phải hỏi?” Trần Tử Hàn phản vấn cô.
“Cậu không cảm thấy…” Cô không thể nói ra thành lời được cái chuyện người khác có tình cảm với mình, đàng ngây ngốc nhìn anh.
“Đồ ngốc này!” Trần Tử Hàn vuốt mái tóc cô: “Chẳng phải cậu đang ở bên tớ đó sao?”.
Nếu cô đã là của anh rồi, anh sẽ chẳng thèm bận tâm tới những con ong mật xúm xít bên cạnh cô.
Ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu ra ý tứ của Trần Tử Hàn, Vương Y Bối thở dài trong lòng. Nhưng cô lại thích anh như vậy, chỉ có thế mới chứng minh cô rất có mắt nhìn người.
Tới bến xe buýt, cô tiễn anh lên xe.
Vẻ mặt hai người hiện rõ sự luyến tiếc vì không thể thường xuyên gặp nhau.
“Này!” Khoảnh khắc Trần Tử Hàn bước lên xe, Vương Y Bối vẫn không kìm được mà hét lên: “Mỗi ngày nhớ tớ một trăm lần!”
Câu nói của cô hoàn toàn thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Mặt cô thoáng cái đỏ bừng, chẳng khác nào đã uống say.
“Được!” Trần Tử Hàn gật đầu với cô, sau đó lên xe.
Vương Y Bối yên lặng nhìn theo chiếc xe lăn bánh xa dần. Từ nay về sau, cô vẫn sẽ nhớ nhung một người, chỉ có điều, cô sẽ không phải nhớ nhung anh ở nơi xa vời nào nữa, mà anh ở trong tim cô.
Sự mê hoặc của ái tình
Khiến em khó chịu nhất không phải là sự ấm áp của anh dần dần biến mất khi chúng ta còn trẻ, mà là lời hứa chúng ta trao cho nhau, nhiều năm về sau lại chẳng ai thực hiện được. “Bên nhau trọn đời”, nói thì ngọt ngào, để rồi cúi cùng chỉ còn lại thương đau. Chính những lời hứa hẹn không thành ấy mới thật sự là liều thuốc độc trong tình yêu.
Vương Y Bối đứng lặng ở bên xe buýt rất lâu. Khi cơn gió đêm ùa tới, cô mới cảm nhận được sự chân thực và nỗi buồn còn sót lại.
Cô và Trần Tử Hàn thật sự đã gặp lại nhau, đã lại ở bên nhau. Có lẽ, ông trời đã nghe thấy được quyết định cô đưa ra trong lúc tâm trạng ảm đạm nhất, nên đã an bài cho cô và anh được gặp lại nhau. Cô hiểu rõ bản thân mình, nếu một ngày chứng kiến anh ở bên người khác, cô sẽ từ bỏ hy vọng, dù tình yêu nặng như núi cũng không kháng cự nổi sự mất mát vô hạn, sự thay đổi của lòng kiên trì sâu trong tâm can.
Vương Y Bối quay đầu, đi về phía trường học. Cổng trường không biết từ bao giờ đã bị đổi từ bên phải sang bên trái, để khích lệ sinh viên đi bộ, họ đã tu sửa cây cầu vượt, dù sao thì cũng coi như có tác dụng, mọi người đi từ trên cầu xuống vẫn có thể vô tư nói chuyện.
Sim di động cô sử dụng đã đăng ký gói cước sinh viên, mỗi tháng được tặng hai trăm tin nhắn miễn phí, trước đây chưa bao giờ cô dùng hết vì chẳng có ai để nhắn tin cùng. Còn bây giờ thì khác, số tin nhắn này đúng là rất có ích. Nhiều năm sau, khi cả di động và sim đều bị mất, cô ngồi thu lu ở góc phố khóc nức nở, lúc ấy cô mới phát hiện, thật sự chỉ còn lại một mình mình. Thế nhưng hiện giờ cô chỉ biết, trong đầu cô chỉ có Trần Tử Hàn.
Cô gửi tin nhắn nhắc nhở anh cẩn thận trộm cắp trên tàu, dặn anh không được ngủ gật. Trần Tử Hàn cũng khuyên cô đi ngủ sớm, không nên ngày nào cũng thức khuya quá.
Buông di động xuống, Vương Y Bối vẫn còn nhìn chằm chằm mà kh