Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3101 lượt.
dặm.
“Mấy người không cho cô ấy máy bộ đàm sao?”
“Cô thuộc về ví dụ đặc biệt ở Pandora, không thích mang theo chúng tôi cũng không có biện pháp.”
“Tại sao không có ai cùng hành động với cô ấy?”
“… Anh cho rằng Pandora là S. Q. à? Chúng tôi chỉ có 25 người. Thôi, anh đã không biết, tự chúng tôi nghĩ biện pháp. Dương sẽ đến hiện trường.”
“Nói cho tôi biết ở vị trí nào?”
“Los Angeles… Anh ở đâu?”
“Nói cho tôi biết!” Keith thiếu chút nữa rống lên.
Z bị kinh sợ sửng sốt, hai giây sau mới lập tức báo ra một tọa độ, sau đó nói: “Bây giờ tôi nói anh nghe tư liệu có được, đây là một căn cứ thí nghiệm cơ thể sống ngụy trang thành lưu manh đầu đường, kiến trúc dưới đất có sáu tầng. Bọn tôi đã gửi bản đồ kiến trúc dưới đất vào di động anh.”
Keith không vui nói: “Chỉ mong lần này không có tính sai nữa.”
“Tính sai nữa tôi sẽ trực tiếp về nhà ôm con.”
Dương đã võ trang đầy đủ, chuẩn bị ra cửa. Trên sân cỏ bên ngoài nhà mới của anh truyền đến tiếng vang phành phạch của cánh quạt, một chiếc AH-64D quân dụng đang chuẩn bị hạ xuống. Dương nghe thấy Z nói như vậy, không khỏi chắc lưỡi hít hà: “Về nhà ôm con? Đây thật là một lời nguyền rủa ác độc, em cũng nghĩ ra được.”
“Biến, đừng lãng phí thời gian.”
“Ừ.” Dương trầm giọng gật đầu, kéo cửa chính ra đi ra ngoài. Anh hi vọng lần này không thật sự xảy ra vấn đề gì, ít nhất đừng xảy ra vấn đề lớn trước khi anh chạy tới.
***
Thiếu tá Lạc Nam Đức và Bàn Tử đứng ở trước mặt máy theo dõi hiển nhiên đã ngu – đây là chiến đấu gì!
Lý Lộc đang đối mặt hai cơ thể sống, tuy nói là cơ thể sống, nhưng bởi vì thần chí không rõ, cho nên có lực chiến đấu lớn hơn, nếu như thả vào trong chiến tranh, nhất định là không khác biệt với máy giết người.
Tâm trạng của cô trở nên thật không tốt, cơn ác mộng trở thành thực tế, dùng thuốc có thể cải tạo thân thể người đến cực hạn chịu đựng, dùng thuốc là có thể làm cho người ta lâm vào địa ngục điên cuồng, Brando thật đã hạ quyết tâm. Brando, quả thật là kẻ địch của cô!
Cô cho hai cơ thể sống một quyền một cước đồng thời, trên người cũng bị hai quả đấm. Một quyền trong đó miễn cưỡng lấy cùi chỏ đỡ được, một quyền khác thì ngay trên mặt. Sức lực của cơ thể sống rất mạnh, gương mặt lập tức sưng lên. Cô nhổ một búng máu, đưa mu bàn tay lau mặt một cái.
Hai cơ thể sống đầy sinh lực nhào tới, bọn họ vốn có cơ thể rất mạnh. Khi tiến hành thí nghiệm cơ thể sống thì hãng lựa chọn ra những người đàn ông da đen, cho nên sau khi bị thay đổi thành cục thịt điên cuồng rồi, bọn họ càng có ưu thế trời cho hơn hẳn Lý Lộc. Bọn họ có lực bộc phát mạnh mẽ hơn, sức chịu đựng của bắp thịt cũng mạnh hơn.
Mắt của người bình thường ít có thể nắm được quỹ đạo hành động của họ. Nhưng Lý Lộc không phải người bình thường. Cũng có biện pháp, đối phương nhanh, cô cũng có thể rất nhanh. Cô hơi khom xuống, rồi chợt nhảy lên. Khi nhảy đến giữa không trung, xác nhận hai con kia xuất hiện ở nơi ban đầu mình đứng, Lý Lộc liền xuống tay, bắn hai phát giữa không trung.
Thiếu tá Lạc Nam Đức nhíu lông mày, nói với Bàn Tử: “Thả luôn ba con khác ra đi.”
“Quá nguy hiểm, tính khống chế quá kém, sau khi cuộc đấu kết thúc thì làm sao thu về?” Bàn Tử nói.
“Thu về? Không cần thu về, trực tiếp sử dụng lựu đạn xử lý xong.”
Lý Lộc nghiêng đầu, cô nghe được chỗ sâu sau lưng hai cơ thể sống kia, truyền đến tiếng trầm thấp của kim loại bị kéo.
Bây giờ thì khó rồi, phải mau giải quyết hai con này. Đầu đạn bắn ra lúc nãy không có bao nhiêu lợi ích, uy lực của đầu đạn súng lục không lớn, dù sao tốc độ chỉ bằng nửa tốc độ âm thanh, rất dễ dàng bị bắp thịt dị hoá của đối phương làm kẹt. Chẳng những không có tạo thành vết thương trí mạng, bọn họ còn giống như uống thuốc kích thích, điên cuồng hơn.
Trước mặt hai con vật khổng lồ cao hơn 2m này, Lý Lộc tựa như một người lùn – nhưng cũng không phải người lùn bình thường trên ý nghĩa.
Nếu súng lục không cách nào tạo thành vết thương trí mạng… Lý Lộc lung lay hạ xuống, khi hai cơ thể sống không thể xác định cô muốn công kích nơi nào, liền quay người bỏ chạy.
Cho dù là vật thể không có trí khôn, cũng có vẻ ngây ngẩn. Lý Lộc vừa gặp bọn họ liền hành hung nhau một trận, bọn họ cũng cho rằng Lý Lộc cùng loại với họ, chỉ biết đi tới chứ không lui về phía sau, nào biết đánh đánh cư nhiên quay người bỏ chạy? Nào có đồng loại không đáng tin cậy như vậy?
Gào khóc rống dài một hồi, hai cơ thể sống tức giận đấm ngực, tiếp theo ra sức đuổi theo.
Trên con đường thật dài dưới lòng đất đều là bóng đèn xanh, khiến người cũng bị ánh lên ánh xanh. Vài giây sau, con đường chừng vài trăm mét dưới đất cũng đã đến cuối, Lý Lộc đang chuẩn bị quẹo cua, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng gió, cô lập tức nhận ra đây là điềm báo, cơ thể trong nháy mắt phát hiện nguy hiểm, cúi người né tránh. Một ống sắt bén nhọn liền bay qua đỉnh đầu.
Lý Lộc đưa tay lên, đánh xuống cái ống sắt ở trên không trung, bắp thịt cánh tay tê tê, có thể thấy được lực lượng của cơ thể sống ít nhất ở phía trên cô.
Sức mạnh lớn cũn