Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2786 lượt.

hà?”
“Phòng bếp.”
“Biết rồi, lần sau có nhắn tôi sẽ dán trong phòng bếp… Anh thấy trên cửa tủ lạnh thế nào?”
“… Cô có nhắn lại hả?”
“Trên tủ đầu giường ấy.”
Nghe Lý Lộc không phải im lặng chia tay, Keith lập tức khôi phục tinh thần: “Vậy sao, để tôi đi xem.”
“Để tôi nói thẳng cho anh nghe luôn, lần này trở về Los Angeles là vì ‘ dọn dẹp ’ một ít đồ vật, chậm nhất là hôm sau sẽ trở về.”
“Thu dọn đồ đạc? Có cần tôi giúp một tay không?”
“Không cần, nhiệm vụ rất đơn giản. Đúng rồi, hôm nay anh mua món gì?”
“Móng heo, chân gà, chân vịt…”
Lý Lộc dừng động tác lắp súng lại, nhưng sát khí đã không tự chủ tràn ra: “Keith, tôi trịnh trọng nói cho anh biết, nếu như không muốn ở riêng, tốt nhất ngừng thực đơn đó lại cho tôi.”
“Nhưng tay của cô còn chưa khôi phục hoàn toàn. Sư phụ nói với tôi, ăn gì bổ nấy mà.”
“Chúng ta là heo là gà hay là vịt? Coi như tôi van anh, làm món lòng heo xào đi, nhúng dấm cũng được.”
“Nhưng là sư phụ dặn ăn nhiều ruột heo cholesterol sẽ cao.”
“Tôi hiểu rồi, ta sẽ tận lực tìm được sư phụ tôn kính của anh, đến lúc đó anh ở chung với ông ấy đi.” Vì ăn một dĩa ruột heo mà phải lấy chuyện ở chung ở riêng ra uy hiếp, Lý Lộc cảm nhận sâu sắc về sự bất đắc dĩ trong cuộc sống. Hoặc cũng có thể nói là “Dân dĩ thực vi thiên*”.
(*Thành ngữ Trung Quốc ý nói ăn uống là quan trọng nhất.)
Cuộc thảo luận nhờ Keith thỏa hiệp mà chấm dứt.
【 Keith: %%】
【 Lý Lộc: \(^o^)/~】
Lý Lộc ngồi bên giường, vuốt ve tay trái của mình. Hiện tại cảm giác vẫn chưa quá nhanh nhạy, nhưng tin rằng không lâu sẽ có thể khỏi hoàn toàn, nếu không Carl cũng sẽ không tích cực đuổi cô ra ngoài hoạt động như thế.
Máu trong thân thể đang sôi trào, có lẽ là vì sắp tiếp xúc với thứ chất độc mà mỗi lần nhắc đến đều khiến cô phát rét kia. Ngày đó, trong thành phố này, cuộc sống bị Brando hủy hoại trong chớp mắt… Hell Drop, thứ thuốc đã thay đổi vận mạng cô.
Cuộc sống về đêm ở Los Angeles đang hừng hực khí thế. Lý Lộc xác nhận trạng thái của mình một chút, gập điện thoại di động nhét xuống gối đầu. Tay trái vẫn hơi khó chịu, dù sao cũng đã dùng xương sụn thay thế xương ngón tay, nhưng may mắn thay, Carl nói tốc độ vôi hoá xương ngón tay rất nhanh, không lâu nữa sẽ có thể dùng sức bình thường.
Sơn móng tay đã khô, tạo thành một màng mỏng trên da. Chuyện cô sắp không nên để cảnh sát ghi vào hồ sơ, mặc dù Z thần thông quảng đại, nhưng là không thể lần nào cũng phiền cô ấy đấu tranh mới các chuyên gia an ninh mạng, đúng không? Có thể lấy được chỉ tay, là vì mồ hôi rỉ ra trên ngón tay, để lại trên vật thể, nếu như chỉ là nhiệm vụ đơn giản, sơn móng tay có thể tạo lớp màng đủ để ngăn mồ hôi. Để đạt được mục đích, cô cũng dán thêm một lớp nhựa màu da.
Cô từ từ rút tay nắm trong va li ra, xoáy ra một thanh dao bằng sứ dài khoảng hai thước. Bởi vì chất liệu đặc biệt, lại gắn thật chặt trong tay kéo của va li nên kiểm an phi trường cũng không thể nhận ra điều gì.
Chuông báo thức điện thoại di động vang lên, đã mười một giờ đêm. Lý Lộc nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật mạnh – đã đến lúc hành động.
Hai tiếng sau, cô đến một khu nhà bỏ hoang gần quảng trường phía Đông.
Lý Lộc ngẩng đầu nhìn tòa nhà giống như từng bị cháy, nửa bên bị hun nám đen, nửa bên là tường màu vàng. Hành lang dài dọc theo mỗi tầng lầu, cánh cửa cũ rách xốc xếch, cửa sổ thủy tinh cũng bị đập bể hầu như không còn cái nào lành lặn.
Nơi này tối thui, có vẻ cực kỳ âm trầm. Lần đầu tiên hành động một mình, trong lòng cô cũng không lo sợ lắm, giống như toàn bộ sự sợ hãi đã bị hút ra hết từ cái ngày mưa mấy năm trước.
“Ai đó!” Bỗng dưng, một tiếng thét hung phát ra từ trong đống đổ nát.
Gặp phải tình huống người ngoài xông vào khu cảnh giới, Lý Lộc sẽ không nói hai lời khiến đối phương không thể chiến đấu nữa, chứ không ngây ngốc hô “Mày ở đây làm gì”. Tên gác cửa này đúng là tay mơ trong tay mơ, hoặc vì nhìn thấy Lý Lộc là một phụ nữ nên không đề phòng chăng?
Lý Lộc không do dự nữa, đột nhiên nhảy lên.
Kẻ núp trong đống đổ nát cả kinh, nhận ra bóng người không thấy đâu nữa mới hấp tấp nhấn chuông báo, trên cổ họng liền có cảm giác đau đớn vì không khí ùa vào, máu tươi liền bắn ra như suối.
Lý Lộc vung lưỡi dao sắc bén, xoay người xông vào căn nhà hoang.
Người bên trong đã phát hiện có người ngoài xâm nhập, vội vã từ các cứ điểm lao ra ngoài, cầm súng giảm thanh trong tay, điên cuồng bắn về phía Lý Lộc.
Đáng tiếc tốc độ những khẩu súng đó không quá nhanh, bị ống hãm thanh cản thì lại càng chậm, ít ra trong mắt Lý Lộc là vậy. Cô tả xung hữu đột, liên tiếp tránh đạn, đã sớm đến gần kẻ địch đầu tiên, trở tay vung một đao đã lấy mạng đối phương.
Chuỗi động tác này cô thực hiện một cách dễ dàng như ăn cơm hít thở, mà trong mắt những kẻ kia chỉ lưu lại cái bóng lờ mờ.
“Cảnh báo, cảnh báo, ngoài khu B trụ sở phát hiện dấu hiệu xâm nhập.”
“Tốc độ di động của mục tiêu quá nhanh, không cách nào ngăn cản!”
“Thương vong…”
Trong tần số truyền tin vô cùng hỗn loạn.
Tòa nhà dưới đất, hoà