Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1892 lượt.

Tư Dao nhíu mày, bước chân rõ lo lắng thế kia vẫn còn có thể dửng dưng trả lời với cô, đàn ông với đàn bà đúng là hai loài sinh vật khác biệt.
Lúc Trình Nghi Bắc bước đến, Tây Thuần đang cong người mang giày. Trình Nghi Bắc vui vẻ ngắm nhìn Tây Thuần mang giày, cũng chẳng bước lại gần. Tây Thuần mang giày xong bước đến cạnh anh, “Tìm em à?”
Đỗ Trạch Vân không cười, làm sao cô không tốt cho được. Càng nhìn anh lại càng thấy chưa bao giờ anh hiểu cô, chẳng lẽ trước kia người trong mắt anh hoàn toàn là một người xa lạ?
“Trông anh cũng đâu có tệ.”
Những lời này giống hai người yêu nhau mới chia tay nhau nói chuyện với nhau sao?
Anh rót cho cô ly rượu, đưa tới tận tay cô: “Váy này rất hợp với em, trông chín chắn hơn rồi.”
Thật ra cô cũng có một cái váy rất giống cái này, nhưng không phải lễ phục, của cùng một người thiết kế, cô từng mặc nó trước mặt anh, nhưng sao giờ phút này cô lại thấy nó thật mỉa mai.
“Biết đâu cái váy này vốn dĩ dành cho em.”
“Có lẽ vậy.”
Đỗ Trạch Vân để ý thấy ánh mắt anh hay vô tình hướng qua chỗ Tây Thuần, chỉ là nhàn nhạt quét qua thôi, nhưng cũng đủ ân cần rồi.
Cô cố kiềm nén trước những hành động nhỏ của anh, “Anh đang chuẩn bị nhắm vào Đỗ gia à?”
“Sao nói vậy chứ?” Anh cũng chẳng phản ứng gì: “Người không đánh ta, ta không phạm người.”
“Anh của em chỉ làm vì em thôi.”
Nhắc nhở anh, là anh phụ cô trước, dù có sai cũng là anh sai trước.
Trình Nghi Bắc sửng sốt, không ngờ cô sẽ nói vậy, nhíu mày, “Anh không nhằm vào Đỗ gia, chỉ hi vọng công ty không có bất kì tổn thất nào, mặt nào cũng không muốn.”
“Bắc Ích với Đỗ gia quan hệ luôn tốt đẹp, em hi vọng quan hệ này cứ thế duy trì.”
“Anh cũng rất hi vọng.”
“Em sẽ khuyên anh em, cũng mong anh giơ cao đánh khẽ.”
“Đừng nghiêm trọng quá.”
Nghiêm trọng hay không, tự anh rõ nhất.
Bây giờ cảm thấy chỉ trò chuyện cùng anh thôi cũng thật mỏi mệt. Ý: Dám nói không muốn quay lại không?
Cô thở dài, tự lách ra chỗ khác.
Trình Nghi Bắc cũng đi qua chỗ Tây Thuần, nhìn bộ dạng buồn chán của cô, cười mỉa: “Chán lắm à?”
Tây Thuần chỉ chỉ ngón tay về phía người đàn ông trông khá hời hợt đằng kia, “Anh ta sáp lại bắt chuyện với 7 cô gái, trong đó có 3 cô tươi cười rạng rỡ với anh ta, 2 cô lơ đẹp anh ta, 2 cô thẳng thừng khinh bỉ anh ta.”
Nhìn đi, cô đã chán đến độ ngồi quan sát người khác rồi.
Anh vuốt tóc cô, “Đi nghỉ ngơi lát đi rồi anh chở em về.”
Cô đứng dậy, đi theo sau anh.
Không xa phía sau họ, Đỗ Trạch Nhiên lắc lắc ly rượu trong tay, đôi mắt lộ ra mưu tính. Đỗ Trạch Vân nhìn anh mình, có chút nghi ngờ, “Anh, có phải anh định làm gì không?”
Đỗ Trạch Nhiên nhớ tới đứa em gái ngu ngốc của mình lại tức giận, “Đến chừng nào em mới có thể khôn được như cô ta hả? Nếu em có thể có con của Trình Nghi Bắc thì cũng đâu đến nước này.”
“Em đâu phải cái máy đẻ.”
“Đó là công dụng chủ yếu của đàn bà đó.”
Đỗ Trạch Vân tuyệt đối không muốn nói thêm bất cứ câu nào với anh mình nữa, không cùng nhịp suy nghĩ thì sao bàn luận cho được.
“Nhưng mà cô ta cũng chẳng kiêu ngạo được bao lâu nữa đâu.”
Đỗ Trạch Vân trợn to mắt: “Ý gì?”
Đỗ Trạch Nhiên chỉ cười không nói.
Đỗ Trạch Vân nhớ Trình Nghi Bắc và Tây Thuần đang đến phòng nghỉ, lấp tức chạy qua đó, giây phút này cô không còn tham vọng gì nữa, cô rất hiểu anh mình, chỉ cần là thứ anh ấy muốn anh ấy nhất định phải có cho bằng được, nếu có chướng ngại vật xuất hiện anh ấy cũng chẳng ngại ngần dẹp bỏ nó.
Cô chạy đến, vừa mới tới cửa đã nghe tiếng vang rất lớn.
Đèn treo lớn trên trần rớt xuống, cũng trong giây phút đó, Trình Nghi Bắc bổ nhào vào chắn đèn trên người Tây Thuần, anh không dám đè nặng cô, cơ thể anh gắng gượng đỡ đèn.
Đỗ Trạch Vân lập tức chạy tới, đẩy đèn ra, chùm đèn cháy đã lâu, lúc này rất nóng, tay cô không cẩn thận nên bị bỏng, nhưng cô không quan tâm tới nó, chỉ kéo Trình Nghi Bắc, “Anh không sao chứ?”
Anh cuộn chân, hình như bị đập vào đùi, hơn nữa còn bị phỏng.
Giờ phút này Tây Thuần lại che bụng mình: “Con của tôi, con tôi, con tôi…”
Đỗ Trạch Vân chưa bao giờ hận Tây Thuần, nhưng giờ khắc này trong mắt cô lại đầy căm hận. Căn bản Tây Thuần không hề bị thương, nhưng điều đầu tiên cô ấy quan tâm không phải Trình Nghi Bắc, mà là quan tâm bụng mình, nếu không có Trình Nghi Bắc thì cô ấy làm gì còn con chứ.
Trình Nghi Bắc nén cơn đau, trấn an Tây Thuần đang sợ hãi: “Không sao, không sao, em không sao, con cũng không bị sao cả.”
Thế này Tây Thuần mới phản ứng lại: “Anh bị thương rồi, chúng ta mau đến bệnh viện thôi.”






Thật ra Trình Nghi Bắc cũng không bị thương nặng lắm, lưng bị đèn rớt đập lên mấy chỗ nhưng đều bị ngoài da. Bởi anh mặc âu phục, vậy nên dù đèn rất nóng mà vẫn chưa ảnh hưởng quá đến lưng anh được, nhưng chân thì bị bỏng một mảng vì chống đỡ đèn, nhìn đỏ tấy lên, rất xấu xí.
Anh thật không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vầy, khi đám Mã Khải chạy đến, anh dặn đi dặn lại bọn họ đừng nói lung t