Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 134983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/983 lượt.
y cấp tốc đưa tới cậu, cậu xem số đo có phù hợp hay không." Trên mặt ông duy trì mỉm cười lễ phép.
"Phiền toái ông thay thế tôi, nói lời cảm ơn đến Đường phu nhân." Mộ Dung Đạt Viễn lấy mỉm cười tương tự đáp lại, giờ phút này đối với cơ thể trần trụi hoàn toàn không chú ý.
Lão quản gia thần sắc tự nhiên, chỉ có cặp mắt kia tiết lộ sự chờ mong xem kịch vui. Ông bình tĩnh nhìn người đang nằm trong lòng Mộ Dung Đạt Viễn, Đường Tâm đã nửa thân trần, ôn hòa mở miệng hỏi :"Tiểu thư, có phải tôi cũng nên lấy quần áo khác đem đến cho con? Dù sao ta thấy con đối với bộ quần áo đó cũng không thích hợp, cho nên con mới đem nó nhanh chóng lột xuống."
"Tôi không cần quần áo, cũng không cần ông nói móc châm chọc, lập tức đi ra ngoài cho tôi!" Đường Tâm thẹn quá thành giận hô, tức giận nguyền rủa toàn thế giới, cô rốt cuộc đã gây ra bao nhiêu nghiệt, mới có thể rơi vào trường hợp như vậy?
"Tiểu thư không hy vọng có người quấy rầy sao? Như vậy ta cũng nên thức thời mà tạm biệt." Lão quản gia mang theo miểng cười, thận trọng mà thong thả rời khỏi phòng dành cho khách, đem cửa lớn đóng lại.
Ông là nhìn Đường Tâm lớn lên từ nhỏ, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội nói móc cô. Ông ở ngoài mặt thái độ cung kính bình tĩnh, kỳ thật trong lòng mừng rỡ chết khiếp, đối với Mộ Dung Đạt Viễn có ấn tượng rất tốt, ít nhất người này tuyệt đối chế ngự được mồm miệng lanh lời cộng thêm quỷ kế đa đoan của Đường Tâm {Nghe như nhà này ai cũng muốn tống chị í sớm :)) sợ quá r =)) }
Cửa mới được đóng lại, lão quản gia lập tức khẩn trương dán tại trên cửa, nghe trộm tiếng vang trong phòng, không muốn bỏ qua đoạn sau.
Cậu bé nhỏ vẻ mặt hưng phấn, ôm lấy hai chân lão quản gia, cố gắng đem lỗ tai dán tại trên cửa, nghe động tĩnh trong phòng. "Thời điểm ông vừa vào, bọn họ đang làm cái gì?" Đường Chấn nhỏ giọng hỏi.
"Mộ Dung tiên sinh thoát chỉ còn một cái quần lót, cậu ta tựa hồ cũng thuận tiện đem áo của tiểu thư lột ra. Mặt khác, Mộ Dung tiên sinh thể trạng thực không sai, tương tự với ông chủ." Lão quản gia cự tế mĩ di nói.
"Khẩn cấp như vậy sao?" Giọng nói mềm mại từ xa truyền đến, quản gia vừa thấy liền cúi đầu, không nghĩ tới lại thấy Hỏa Nhạ Hoan ôn nhu tinh tế. Cô một thân áo trắng thuần khiết, chính là khí chất khác hành động một trời một vực, học theo Đường Chấn cũng ghé tai vào trên cửa nghe lén.
"A, hỏa tiểu thư." Lão quản gia có vài phần kinh ngạc.
Nhạ Hoan mỉm cười ngọt ngào. "Thật có lỗi, cháu đến muộn, có bỏ lỡ đoạn hay nào không?" Cô có chút bóp cổ tay nói, tầm mắt hơi hơi hướng về phía phòng khách. Cô ban nãy có đi qua đó, phát hiện Lâm Duệ Duy một mình ngồi ở chỗ kia, ánh mắt cùng biểu tình khác với thường ngày, trong lòng cô biết rõ có chuyện vui liền vội vàng đi vào đây.
"Hoàn hảo, không trễ lắm, màn vui mới bắt đầu." Lão quản gia tẫn trách (trách nhiệm đầy đủ) nói, đối với cô gái xinh đẹp trẻ tuổi này có cảm tình tốt.
"Như vậy xem ra, Đường Tâm thích Mộ Dung từ lâu?" Nữ chủ của Đường Gia nhiếp thủ nhiếp chân xuất hiện, chính là thân mình cũng dán tại cửa trước, cau mày nói :"Người trẻ tuổi đều là như vậy sao? Tiến triển thật nhanh! Bọn chúng không phải vừa mới biết nhau sao?"
Lão quản gia đang muốn mở miệng giải thích, lại nghe thấy bên phải truyền đến tiếng nói trầm thấp của người đàn ông, ông nhanh chóng quay đầu đi, lại kinh ngạc thấy Đường Phách Vũ vẻ mặt âm trầm đứng ở nơi đó.
Nhưng chính là cô hơi chút đứng dậy, bên hông liền đột nhiên căng thẳng, sức lực cường đại kéo cô làm cho cô đổ về sau, thình lình an vị trên thắt lưng của hắn, dục vọng cứng rắn làm cho mặt cô hồng lên, chính là ở giữa hai chân mềm mại, một chút va chạm cũng làm cho hai người không thể tự chủ mà phát ra rên rỉ.
"Em thật sự không muốn gả cho anh sao? Tiểu bạo quân, ta sẽ rất khổ sở a! Chẳng lẽ lúc chúng ta ở căn phòng nhỏ màu hồng, em làm mọi chuyện với anh, đều chỉ do tham luyến thân thể của anh thôi sao?" Hắn giả bộ ngữ điệu khổ sở, giống như là bị người ta đùa bỡn đáng thương.
Biểu tình kia xuất hiện trên khuôn mặt tuấn lãng nguy hiểm của hắn, quả thực có vài phần buồn cười.
"Anh không cần phải lật ngược phải trái, là anh đùa bỡn tôi, lừa tôi, còn đối tôi làm ra.... làm ra sự tình này...." Mặt của cô đỏ lên, quyết không chịu thua kém, vẻ mặt đỏ ửng xinh đẹp chọc đến hắn khiến hắn không nhịn được khẽ cúi đầu hôn lên trán cô. Tay cô nắm chặt thành quyền, căn bản không nói nên lời những chuyện hắn đã làm. Cô rốt cuộc là muốn làm như thế nào, khi gặp phải hắn từ ngữ liền hoàn toàn biến mất?
"Tiểu bạo quân a, trí nhớ của anh cũng không tốt lắm, em có muốn nhắc cho anh nhớ một tí, rốt cuộc anh đã làm gì với em hay không?"
Hắn ung dung hỏi, biết trước rằng cô căn bản không nói nên lời. Cô tuy rằng trời sinh tính nhiệt tình, nhưng nói như thế nào vẫn là danh viện thục nữ chịu quá nhiều giáo dục (danh viện thục nữ là con gái hiền lành nhà có tiếng tăm),chuyện nam nữ hoan ái vô cùng thân thiết này, đối với cô mà nói chính là điều c