Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn
Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 134985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/985 lượt.
ấm kỵ.
"Anh đã làm gì, trong lòng biết rõ, không cần tôi phải kể lại." Đường Tâm không hờn giận nói, ở trên người hắn giãy dụa.
Nhưng chính xoay cái eo nhỏ vài cái, cô liền phát hiện ra không thích hợp, dục vọng nóng rực của hắn kề sát cô, mà hàng động của cô tựa hồ chính là làm cho hắn càng thêm hưng phần. Cô khẩn trương đình chỉ vặn vẹo, rất sợ hắn nhất thời quật khởi, lấy loại tư thế này, cô cũng đủ biết chuyện gì sẽ diễn ra, dù sao ở trong phòng nhỏ, bọn họ cũng từng...
"Chính là bởi vì trong lòng biết rõ, cho nên anh mới muốn chịu trách nhiệm, đem em lấy về nhà làm vợ của anh." Hắn đương nhiên nói, thân thủ vuốt ve mái tóc dài của cô.
"Lúc đó chính là gặp dịp thì chơi, nay trình diễn xong rồi, chúng ta đại khái đi hai hướng. Động cơ ban đầu của anh chỉ là muốn trêu đùa tôi, hiện tại anh cũng đạt được mục tiêu, không phải sao?" Cô lạnh lùng cứng rắn nói, kháng cự hắn vuốt ve tóc dài, gây cho cô tác động diệu kỳ, khắc chế chính mình không bị hắn mê hoặc.
"Tiểu bạo quân, em suy nghĩ thật rất đơn giản." Hắn thong thả lắc đầu, thương tiếc nhìn bộ dáng khốn khổ đang tự mình đấu tranh của cô. Hắn đương nhiên biết cô khẩn trương, nhưng là nếu không bức bách cô, cô căn bản không chịu đối mặt với thực tế của hai người.
"Chết tiệt, rốt cuộc anh muốn thế nào hả?" Đường Tâm phẫn nộ quay đầu, cắn môi trừng mắt nhìn hắn.
"Anh muốn rất đơn giản." Hắn kề sát tai cô, mềm nhẹ mà kiên định tuyên bố. "Liền làm theo lời lúc trước của anh, anh muốn em làm vợ của anh." Hai tay không an phận tiến đến eo nhỏ của cô, lén lút cởi bỏ dây lưng của cô, bàn tay ngăm đen dễ dàng thâm nhập vào bên trong quần dài, xoa bên ngoài quần lót của cô, sau lớn hơn nữa tìm kiếm hoa hạch ở giữa hai chân cô.
"Dừng tay!" Đường Tâm kinh hãi la lên một tiếng, trong một khắc không phòng bị, khoái cảm như một tia chớp bén nhọn, từ địa phương hắn đụng chạm truyền lên, làm cho cô run run.
Mộ Dung Đạt Viễn thong thả nhẹ nhàng tại hoa hạch mẫn cảm của cô, cố ý gây cho cô vui thích tuyệt vời. "Hư! Nơi này cũng không phải là phòng nhỏ trong rừng, âm thanh tuyệt vời của em nói không chừng có thể truyền thật xa." Hắn nhắc nhỏ cô, thấy cô bộ dáng ẩn nhẩn không dám hô lên âm thanh thật đáng yêu. "Đừng lên tiếng, âm thanh này chỉ có thể bị anh nghe thấy, chỉ có anh mới được nói, âm thanh của em có bao nhiêu mất hồn."
Đường Tâm cắn chặt môi, thân thủ muốn đẩy hắn ra, nhưng là lực của hắn quá cường đại, cô căn bản không có biện pháp kháng cự. Mà khoải cảm giống như sóng cuộn từng đợt đánh úp vào, làm cho cô không giữ được một tia khí lực, khi bàn tay thô ráp hắn chạm vào, vỗ về chơi đùa trên hoa hạch non mềm của cô, cô chỉ có thể khó khăn phát ra tiếng ngâm ngọt ngào.
Hắn chỉ chậm rãi đẩy ra đóa hoa của cô, sau tiến vào cơ thể cô đã tràn đầy mật hoa ấm áp, mềm nhẹ di động, dụ hoặc cô, khiến cơ thể ngọt ngào co rút nhanh. Cô khó nhịn hít sâu, tác động hoa kính, cơ bắp non mềm càng nhanh bao trụ lấy hắn, hại hắn muốn tiêu tốn hết tự chủ, mới có thể kháng cự xúc động muốn đem cô đặt dưới thân.
"Ác Phu..." Cô kêu gọi hắn thân mật, không ngừng bị khoái cảm liên tiếp làm mờ lý trí, lúc nãy kháng cự hai tay của hắn, nay chặt chẽ cầm lấy, làm như rất sợ hắn đột nhiên rời đi. Cô nhắm chặt mắt, nước mắt như muốn chảy ra, bởi vì tình dục kịch liệt mà sắp khóc.
Đường Tâm ngồi ở trên người hắn, phủ lên dục vọng ấm áp của hắn, mang đến cảm giác ngọt ngào nhất mà cũng đau đớn nhất, hắn đang dụ dỗ cô, đồng thời cũng chịu sự tra tấn từ cô. Chỗ mẫn cảm của hai người, chỉ cách mấy miếng vải mỏng manh, mỗi lần ma sát đều mang đến nhiệt độ cực nóng.
Ngón tay thon dài trong cơ thể cô luật động, xâm nhập kịch liệt mà âu yếm cô, nhưng là bất luận cô lắc lắc thân thể mềm mại như thế nào, cũng không nói cầu khẩn hắn, hắn như cũ không chịu để cô thoải mái. Quần áo của cô bị cởi quá nửa, trên thân thể mềm mại xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng manh, ở trên người hắn khó chịu vặn vẹo.
"Tiểu bạo quân xinh đẹp của anh, đáp ứng lời cầu hôn của anh, trở thành vợ của anh, anh liền cho em." Hắn từ hoãn dụ dỗ nói, tay rút nhanh ra khỏi hoa hạch cô, càng thêm kích thích cô {có ai cầu hôn như vậy hông =)) }
"Không, tôi... mới là không cần ...." Đường Tâm nói đứt quãng, ngay cả khát vọng như vậy, nhưng cô như cũng không muốn cúi đầu. Nhưng là, cô có thể nhẫn nại bao lâu? Cảm giác tuyệt vời ở ngay trước mắt hắn, dễ như trở bàn tay, thế nhưng hắn lại tàn nhẫn không chịu cho cô....
"Rất tốt, không cần lo lắng, anh có thể chờ đợi, đừng quên, anh vậy nhưng rất kiên nhẫn." Hắn cúi đầu hôn cô, cố ý làm ra vẻ tốt đợi cô cho phép.
"Không." Cô dùng sức cắn môi, thậm chí cắn đến chảy máu, vẫn là không muốn đáp ứng hắn. Cô thậm chí không có nhận ra, nước mắt chảy xuống dọc theo khuôn mặt phấn nộn, một giọt nước mắt rơi xuống trên da thịt ngăm đen của hắn.
Hắn đã nắm nhiều ngược điểm của cô như vậy, cô làm sao còn dám cho hắn nhiều hơn? Trong lòng cô vẫn là sợ hãi, nếu hắn không phải nhiệt tình, nếu hắn cầu hôn, cũng có thể là đùa dai? Cô chấp nhận chính mình khôn