Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341414
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1414 lượt.
g hướng về phía Lăng Vi mỉm cười.....
Hoảng hốt
Lăng Vi có thể nghe thấy âm thanh xì xầm xung quanh, lúc này ánh sáng đèn phòng tiệc đều có thể nhìn rõ ràng, không thể làm cho người ta có thể chạy trốn. Trong chốc lát, Lăng Vi có ý nghĩ muốn bỏ đi, nhưng làm sao cô có thể đi đây? Chẳng lẽ có thể trốn tránh không gặp họ mãi sao?
Có người đi tới chúc mừng họ, giọng nói cố ý giảm thấp, chỉ là muốn chúc mừng họ, Tòng An mỉm cười, không hề có một chút cảm giác khó xử. Viêm Thần thì ngược lại, kể từ lúc bước vào, ánh mắt của anh vẫn luôn dừng trên người Lăng Vi, những người nào sáng suốt có thể nhìn ra giữa hai người họ còn có gì đó, cùng với tấm hình hôn môi ngày đó,đều thể hiện mập mờ không cần nói cũng biết
Viêm Thần nghiêng người về phía trước, hình như muốn bước gần về phía Lăng Vi, nhưng Tòng An kéo anh lại, nói với người bên cạnh:" Thật xin lỗi, không thể tiếp được, chúng tôi đi chào hỏi Lăng Vi". Sau đó mới kéo Viêm Thần về phía Lăng Vi, cô ta nhỏ giọng nói với Viêm Thần:" Lúc không có người anh làm gì cũng được, nhưng ở chỗ này, có rất nhiều người, chẳng lẽ anh muốn biến em thành nhân vật bị cười nhạo?"
Cơ thể Viêm Thần hơi động, không có giãy giụa, mặc cho Tòng An dẫn đi
Tiểu C đứng bên cạnh Lăng Vi, trong tíc tắc có thể cảm nhận được tất cả ánh mắt đều hướng đến nơi này, ánh mắt ba người này chạm nhau, có khả năng sẽ phát ra tia lửa điện, trong lúc đó cô linh hoạt , bước đến bên cạnh người phục vụ lấy 1 ly rượu đỏ, sau đó hướng giày cao gót bước nhanh về phía Tòng An...
Lăng Vi cong miệng cười, Tòng An hoàn toàn không để ý đến đề nghị vừa rồi của cô, vốn dĩ cô muốn mượn cớ để 3 người họ đi ra ngoài nói chuyện rõ ràng, tránh bị mọi người dị nghị, chỉ tiếc là cô ấy không muốn như vậy
Không để ý đến bọn họ nữa, Lăng Vi xoay người, cầm một ly rượu đỏ mà uống hôm nay rượu nhập ngoại khi cô uống lại chẳng có chút mùi vị nào, cô lại uống thêm một hớp
Tiểu C nhìn về phía Tòng An đang náo nhiệt lại nhìn về phía Lăng Vi đang cô đơn uống rượu, trong lòng càng tức,cô đi đến chỗ vắng người, gọi 1 cuộc điện thoại, chỉ nghe cô nói:" Ông chủ, ông mau đến đây cứu người thôi"
Xoay người lại thấy Phương Kỳ ngăn cản, cô hắt cằm lên:" từ đại học đã thấy cô làm đuôi nhỏ của người khác, thế nào bây giờ cũng không có tiền đồ như vậy. Trước kia là trong nhà Lăng Vi có quyền có thế, tôi không nói cô, nhưn bây giờ cô ta đã như vậy, cô cam tâm tình nguyện vẫn đi theo người ta sao?"
Tiểu C lườm cô ta 1 cái:" Cô cho rằng ai cũng giống như cô à, vì muốn thành công mà không từ 1 thủ đoạn nào? Đừng cho rằng tôi không biết, năm đó là ai phát tán ra lời đồn chị Vi Vi"
Phương Kỳ nhẹ nhàng cười lạnh lùng:" hừ, cô có chứng cứ sao? Nếu như có, sao không lấy ra? Đừng nói với tôi, cô còn hoài niệm tình cảm cũ, tôi không tin cô là người tốt như vậy?"
Tiểu C dừng bước chân, cô đứng trước mặt Phương Kỳ, lộ ra vẻ mặt chế giễu:" Chị em mà như chúng ta như vậy thật là buồn cười! Nhưng mà tôi nói cho cô biết, Phương Kỳ, tôi mặc dù không cao thượng, nhưng cũng không hèn hạ. Tôi nghĩ cô nên đi soi gương một chút, xem bây giờ cô đã trở thành như thế nào rồi". Nói xong cUgoy đầu bỏ đi
Phương Kỳ cúi đầu bật cười:" Hèn hạ? Ai bảo cha mẹ chúng ta không để lại gì cho chúng ta, không hèn hạ có thể sánh bằng người khác sao?". Cô ta khôi phục lại trạng thái bình thường, hất cằm lên, hướng về phía cửa đi tới.
Mới vừa rồi cô ta nghe được tiểu C gọi điện thoại, không cần đoán cũng biết người Tiểu C muốn tìm là Tấn Húc Nghiêu. Cô_ Phương Kỳ làm sao có thể để cho anh ta biết cô cũng ở đây? Cô ta cười lạnh bước nhanh
Lúc Tiểu C trở lại, thấy mặt của Lăng Vi có chút đỏ, mà Tôn Viêm Thần đang đứng đó không xa cũng đi đến, Mộ Tòng An bị một đám người bên cạnh vây quanh hỏi về chuyện kết hôn
Cô muốn nhanh chóng đi đến, nhưng mắt cá chân đau nói, vừa rồi mặc dù là biểu diễn nhưng chân đúng là đâu, mắt nhìn thấy Tôn Viêm Thần đang kéo cánh tay của Lăng Vi, hình như muốn mang cô đi ra khỏi phòng tiệc, nếu như nói to hơn, sẽ bị nhiều người phát hiện, không biết chừng lại có chuyện xảy ra
Lăng Vi để ly rượu xuống, cũng không hề quay đầu lại, giọng nói lạnh băng:" Tôn Viêm Thần , buông tay"
Trong mắt Tôn Viêm Thần nhói đau, anh đành cười khôr:" Hình như từ lúc em trở về vẫn luôn nói câu này với anh, anh thật sự khiến em ghét vậy sao? Chuyện ba năm trước đây, anh có thể giải thích, nhưng mà tại sao em không cho anh cơ hội?"
Một ít tóc rơi xuống trên khuôn mặt Lăng Vi, vốn là mặt được cài về phía sau, nhưng lúc này vẫn rơi ra, mặt của cô bây giờ đã rất đỏ rồi, cô giống Phó Thanh Ngâm ở điểm, chỉ cần có chút rượu là bắt đầu say
Viêm Thần chỉ cảm thấy tim đập mạnh, cái cảm giác trước đây lại bắt đầu xuất hiện, đây là Vi Vi của anh, là Vi Vi anh đã yêu nhiều năm rồi, trong lòng anh khẽ động, anh từ từ đến gần
Có một cỗ không khí nóng đến gần,theo trực giác Lăng Vi đẩy 1 cái, trong mắt nhìn thấy rõ hình dáng của Viêm Thần, sau đó cầm ly rượu lên nói:" Anh có tin ,