Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2055 lượt.

ngăn, bàn đọc sách đặt ở giữa phòng dựa vào tủ sách, hai bên trái và phải căn phòng là cửa đẩy thuỷ tinh, ngoài cửa có riêng một sân phơi rộng rãi được vây quanh bởi cửa thuỷ tinh, phía bên phải sân thượng đặt một chiếc ghế mây, khay trà rễ cây, dụng cụ pha trà. Mặc dù không có nhiều hoa cỏ, nhưng ngồi ở trong đó có thể nhìn thấy cỏ xanh, cây xanh, dòng suối nhỏ, núi đá ở quanh chung cư.
Hai người đi tới bên trái sân thượng, Long Tuyền vuốt ve chiếc đàn dương cầm màu đen được đặt ở đó, hỏi: “Hoàn cảnh rất tốt, nhưng cử sổ hơi nhỏ. Đây là đàn dương cầm của em?”
“Không có cách nào khác, muốn có ánh sáng tốt, lại muốn cách âm có hiệu quả cũng chỉ có thể vây kín sân thượng. Cũng may tầng này không thấp, khi mở cửa sổ sẽ không ảnh hưởng đến hiệu quả thông gió.” Lâm Lung nhún vai cười, sau đó lại giải thích: “Đây là đàn của mẹ em, khi Lông Quăn vào đại học thì được quà tốt hơn nên đã bán rẻ chiếc đàn này cho nhà em. Mẹ em khi còn trẻ muốn học mà không có thời gian, hiện tại về hưu có thời gian rảnh sẽ tuỳ tiện đàn một lát.”
“Nhưng em cũng biết chơi chứ” Long Tuyền nhớ bản thảo “Bảo bối đừng khóc” mà cô viết chính là dùng đàn dương cầm làm nhạc đệm cho anh nghe.
“Ôi, em cũng chỉ tuỳ tiện chơi đùa một chút mà thôi, hơn nữa thời gian chơi đàn điện tử vẫn nhiều hơn.” Lâm Lung hơi ngượng ngùng xoắn vạt áo: “Lúc trước khi tổ chức ban nhạc cùng với Lông Quăn có học cơ bản, cậu ấy yêu cầu mỗi người bọn em đều phải sử dụng được nhạc khí của các thành viên khác, hiểu rõ lẫn nhau mới có thể phối hợp tốt hơn.”
“Vì vậy mới biết đàn? Anh nhận thấy dường như bọn em biết chơi rất nhiều nhạc cụ.” Long Tuyền dắt Lâm Lung đi trở về trong phòng, anh chỉ vào đàn điện tử được dựa vào tường hỏi: “Còn chưa nghe em chơi cái này, biểu diễn cho anh xem được không?”
“Không, đều nói là tuỳ tiện chơi một chút thôi mà.” Lâm Lung lắc đầu như trống bỏi: “Chơi giỏi cũng chỉ có nhạc cụ làm bằng dây mà thôi, bàn phím em đàn không hay, vẫn thường bị bọn Lông Quăn phê bình.”
Long Tuyền vẫn yêu cầu: “Có sao đâu, anh cũng không phải người am hiểu âm nhạc, hay hay không cũng không nghe ra nên không thể cười em, đánh chứ?”
“Nghe không biết hay hay không thì nghe làm gì?” Lâm Lung liếc anh một cái.
Long Tuyền ngửa đầu nhìn trời cảm nhận sâu sắc câu nói gậy ông đập lưng ông, sau đó đảo mắt đã nói ra một điều quan trọng dẫn dụ cô nương Lâm Lung: “Nếu không, em đàn anh hát?”
“Hả? Anh hát? Tốt!” Đôi mắt Lâm Lung sáng lên, không hề nghĩ ngợi đã đồng ý. Khi còn ở Nộ Giang Vân Nam đã hát bài “tình nồng nguyên hương”, âm thanh hùng hậu mà ý vị kéo dài, dễ nghe khiến ký ức đó như vẫn còn mới. Sau đó dù có dụ dỗ đe doạ như nào anh cũng không chịu hát nữa nên Lâm Lung vẫn cảm thấy tiếc nuối, nhưng hôm nay có cơ hội khó được!
Nhìn Lâm Lung hào hứng bừng bừng bắt đầu cắm nguồn điện, hoạt động ngón tay, ấn phím thử âm, nụ cười trong mắt Long Tuyền ngày càng đậm. Chuyện ca hát này không phải anh không muốn “hát”, mà là muốn hứng thú tại thời điểm thích hợp làm thành điều kiện trao đổi để chiếm được tiện nghi!
“Anh muốn hát bài gì? Phải là một bài em có thể đàn, mà anh cũng có thể hát.” Lâm Lung ngồi thẳng trên ghế, sau đó ngẩng đầu hỏi. Nhưng không đợi Long Tuyền trả lời thì đôi mắt cô sáng lên, nhanh chóng tìm một bài trong quyển nhạc đệm được đặt trên đàn điện Yamaha chọn một bài có dày đặc nốt nhạc, cô vừa đánh nhạc dạo, vừa hả hê nói: “Bài này, anh nhất định có thể hát!”
Khi Lâm Lung đàn nhạc dạo đến nốt nhạc thứ ba thì Long Tuyền lập tức biết đây là bài “Tinh Trung Báo Quốc”, là một ca khúc nhiệt huyết vì nghe nhiều nên thuộc cũng là bài anh rất thích. Bởi vì lời của bào hát này chính là anh, hoặc có thể nói là khắc hoạ chân thật tâm tình của bọn họ.
Không ngờ dưới bàn tay của Lâm Lung lại có thể đàn ra một bản nhạc đệm hào hùng như vậy. Long Tuyền dùng giọng hơi khàn, ngẩng đầu hát vang: “Khói lửa bốc lên, giang sơn bắc vọng. Rồng thức dậy, ngựa hí dài, thế kiếm như sương!... Bao nhiêu anh em phải chôn xương tại quê hương, tiếc gì cái chết để đền báo quốc gia, nhịn than tiếc, càng không nói, huyết lệ đầy hốc mắt…”
Hát lên bài này, hốc mắt anh hơi ửng đỏ. Đối vời người khác mà nói thì đây chỉ là lời ca, nhưng với Long Tuyền mà nói thì đây là thực tế.
Quả thật anh có đồng đội phải chôn xương tha hương, quả thật anh không tiếc chết vì đền đáp quốc gia!
Hát đến nửa đoạn sau thì tiếng hát của Long Tuyền ngày càng to rõ, cuối cùng anh không nhịn được dùng giọng ca oang oang trong bộ đội quát: “… Ta nguyện gìn giữ đất đai mở mang biên cương, muốn tứ phương chúc mừng Trung Quốc!” Cùng lúc đó, anh nắm tay thành quyền mạnh mẽ phất một cái làm thành dấu chấm hết cho bài hát này.
Cái gọi là chấm hết cũng chỉ là kết thúc bài hát này, mà không phải ngừng lại sứ mạng của anh. Anh biết con đường này anh phải đi, vẫn còn rất xa và rất khó.
Đợi đến khi tâm tình bình tĩnh, Long Tuyền mới đưa mắt nhìn người phụ nữ mà mình yêu thích, không tin tưởng hỏi: “Em, nguyện ý ở bên anh sao?”
“Hả?” Lâm Lung không hiểu.
“Anh nguyện


pacman, rainbows, and roller s