Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2727 lượt.
thét chói tai truyền đến, “Thủy Dạng Hề, ngươi dám đánh ta, ta nhất định phải cho ngươi chết không tử tế được.”
Thủy Dạng Hề nghe thấy, mày nhíu nhíu một chút, Thủy Dạng Tình quả thực khuyết thiếu giáo huấn (thiếu dạy dỗ). Ngay sau đó, là thanh âm bén nhọn truyền đến. Đoán là, bản tử đánh lên người của nàng.
Lúc này, bên ngoài lại nghe thấy một trận rống nháo, nghe thanh âm, là một phu nhân xông vào vương phủ. Thủy Dạng Hề bất giác lấy tay nhu nhu đầu, hôm nay, tỉnh dậy cũng thật không đúng thời điểm, phiền toái đến không ngừng a.
Thở dài một phen, nhẹ giọng nói: “Làm cho bọn họ thả nàng tiến vào đi.”
Dứt lời, ngay sau đó, liền gặp một phu nhân lắc lắc chạy tiến đến đại sảnh. Lúc này, Thủy Dạng Tình đã trúng vài bản tử, tiếng hô đau của nàng, một tiếng một tiếng theo bản tử hạ xuống mà truyền tới đại sảnh.
Phu nhân kia lập tức quỳ xuống trước mặt Thủy Dạng Hề, nói: “Tam Hoàng phi, Tình nhi còn nhỏ không hiểu chuyện, ngươi liền bỏ qua cho nàng lần này đi.” Nguyên lai là nhị phu nhân Liễu Yên Nhiên.
Nay, Liễu Yên Nhiên tự biết, Liễu thị nhất tộc của nàng hoàn toàn bị đánh bại, nàng cùng Thủy Dạng Tình cũng là nhờ Thủy tướng mới có thể giữ được mạng. Nhưng là, Tình nhi của nàng lại cứ theo thói quen được nuông chiều, không biết được đạo lý đối nhân xử thế. Thế nhưng công nhiên chạy đến phủ tam hoàng tử làm loạn. Chưa nói đến chuyện Thủy Dạng Hề bị bắt cóc, nàng không thoát được quan hệ, chính là hiện nay nàng còn cùng nhị hoàng tử cấu kết, đã là tội lớn.
Liễu Yên Nhiên nghe đến tiếng kêu to, lòng nàng quả thực rất đau. Không biết có thể chịu được mấy bản tử. Nàng chỉ có thể nức nở nói: “Tam Hoàng phi, cầu ngươi nể tình Tình nhi là muội muội của ngươi, tạm tha nàng này một lần này đi.”
Thủy Dạng Hề vừa nghe hai chữ muội muội, nhất thời tức giận đến, tay vỗ trên mặt bàn, trong đại sảnh vốn im lặng đột vang lên một tiếng như vậy, làm người khác có chút sững sờ.
Thủy Dạng Hề cười lạnh nói: “Lúc nàng hại ta, sao không nghĩ tới ta là tỷ tỷ của nàng.” Trong lòng nhất thời có một cỗ tức giận phát ra ở cổ họng, “Nếu không phải là nàng, lúc này tam hoàng tử phải hôn mê bất tỉnh nằm ở trên giường sao?”
Tức giận thình lình phát ra, làm cho nhị phu nhân cũng rất e ngại, lại nghe Thủy Dạng Hề giận dữ, chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nhưng là, kia chung quy là nữ nhi của nàng a, sao có thể thấy nàng bị đánh mà thờ ơ.
Nghe tiếng kêu đau khổ của Thủy Dạng Tình truyền đến, Liễu Yên Nhiên trong lòng như kim đâm rất khó chịu, nàng nghiêm mặt nói: “Tam Hoàng phi, ta biết ngươi vẫn đối với cái chết của mẹ ngươi vẫn canh cánh trong lòng, ta sẽ đem những gì ta biết nói cho ngươi, ngươi có thể giơ cao đánh khẽ, thả Tình nhi lúc này không.”
Nhất thời, lặng im kéo dài trong phòng, Thủy Dạng Hề ngưng mắt nhìn nàng một hồi, trong lòng đánh giá những gì nàng nói.
Cuối cùng gật gật đầu, nói: “Hảo, ngươi nói.” Dứt lời, bên ngoài đã nhận được tin tức, bản tử đánh trên người Thủy Dạng Tình dĩ nhiên ngừng lại.
Tâm nhị phu nhân thế này mới rơi xuống. Chậm rãi nói: “Nương của ngươi chết, cùng ta không có quan hệ gì. Tuy rằng, ta cũng có ý nghĩ giết nàng, khi đó đã cùng Thục phi nương nương thương lượng ra đối sách. Nhưng mà, còn chưa kịp thực thi, nương ngươi nhiễm bệnh đau ngực, kết quả không quá nửa tháng liền bỏ mình. Ta còn vì thế mời người đuổi xui xẻo.”
Nói xong, có chút sợ hãi liếc mắt nhìn Thủy Dạng Hề một cái, cúi mặt xuống.
Thủy Dạng Hề chỉ yên lặng nhìn chằm chằm nàng, trên mặt không ra nhìn hỉ giận. Nàng mời người thực hiện, chuyện này theo trong miệng Vu Nhi biết được, chính là, Mộc Tư Khê thực sự chết vì bệnh sao? Nếu nói như vậy, trong khoảng thời gian này, mọi việc cố gắng làm, không phải là uổng phí khí lực? Có lẽ, cao tăng đắc đạo kia có vấn đề, làm cho người ta không thể không sinh hoài nghi.
Chỉ lấy mắt xem xét nhị phu nhân, cũng không đáp lời, thật sự không biết phải nói cái gì cho phải. Nếu đúng như nhị phu nhân nói, nàng cũng không nhất định biết được những cái khác. Nghe ngôn ngữ nàng nói, đối với tăng nhân kia cũng rất kính nể.
Đang suy nghĩ, lại nghe Trương thái y bên cạnh rầu rĩ mở miệng, thanh âm mang theo một tia hoảng loạn: “Nhị phu nhân có thể nói cho biết phu nhân khi nào thì bị nhiễm loại bệnh này.”
“Tất nhiên là mười ba năm trước đây.” Nhị phu nhân đáp, tuy là không rõ vì sao hắn hỏi như vậy, nhưng Thủy Dạng Hề cũng không trách cứ hắn, liền thành thật đáp.
“Mười ba năm trước đây, ngực đau, hơn nửa tháng...” Trương thái y cười cười có chút xuất thần, quang hoa trong mắt nhất thời ảm đạm. Thời gian ăn khớp như thế, chẳng lẽ nương của Tam Hoàng phi đúng là chủ thượng? Ấp úng mở miệng nói: “Tam Hoàng phi cảm thấy chứng bệnh này quen thuộc sao?”
Trong thanh âm của Trương thái y mang theo thở dài, mang theo bất đắc dĩ, hắn trải qua rất nhiều năm điều tra, thế nhưng ở tình huống như vậy biết được thân phận chủ thượng, đây là may mắn vẫn là khổ sở. Khó trách chủ thượng một chút võ công cũng không biết, phu nhân như vậy sao biết võ công, cũng khó trách bị trúng độc