Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2726 lượt.
cũng không tự biết. Ánh mắt không khỏi nhìn về phía Thủy Dạng Hề, nguyên lai, chủ thượng còn có nữ nhi vĩ đại như vậy. Trong lòng một trận vui mừng.
Thủy Dạng Hề nhìn nhìn Trương thái y, ngưng thần nghĩ nghĩ, không khỏi cả kinh (kinh hãi) đứng lên. Đây là biểu hiện trúng bách hoa hồng. Mộc Tư Khê không phải là sinh bệnh mà chết, mà là trúng độc mà chết. Tăng nhân kia cùng việc này nhất định không thoát được quan hệ.
Thủy Dạng Hề trong lòng có chút loạn loạn, bất thình lình biết rõ chân tướng làm cho nàng nhất thời có chút khó chấp nhận. Nàng dựa vào cái bàn chống đỡ thân mình vô lực. Nhắm mắt lại, hướng Tống Nương khoát tay áo, liền trở lại ngồi trên ghế dựa.
Gió nổi mây phun
Tống Nương biết đây là Thủy Dạng Hề ý bảo nàng thả Thủy Dạng Tình. Liền giúp đỡ nhị phu nhân đứng lên mà đi.
“Trương thái y,” thật vất vả đem khí trong lồng ngực tề tựu, Thủy Dạng Hề có chút lực bất tòng tâm kêu lên, “Ta nhớ rõ ngươi đã nói, độc này, mười mấy năm trước xuất hiện là lần đầu tiên, hiện tại, là lần thứ hai.” trong ý nghĩ đã không ngừng mà tìm tòi tin tức.
Hắn nói qua, mười mấy năm trước, hắn đối với độc này thúc thủ vô sách (bó tay không có cách giải quyết), chỉ có thể trơ mắt nhìn người trúng độc rời đi. Người trúng độc trong miệng hắn, có phải là nương của Thủy Dạng Hề, Mộc Tư Khê?
Nhớ lại cuộc nói chuyện của hắn với Thanh hộ pháp trong rừng hoa đào, Thủy Dạng Hề chau mày nhè nhẹ, nói như vậy, Mộc Tư Khê phải là chủ thượng của hắn, chủ thượng trước đây trong miệng Thanh hộ pháp? Này, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Vì sao, Mộc Tư Khê và tổ chức thần bí của Nam Cung Ngự Cảnh có quan hệ?
“Ân,” Thủy Dạng Hề nhẹ nhàng gật gật đầu, uống xong cháo và thuốc, tựa hồ khí lực đã trở lại một chút, “Hạo nhi có tin tức gì mới sao?”
Có lẽ trong nhiều ngày qua nàng có chút nóng nảy, nhưng mà, cái chết của Mộc Tư Khê cùng với sự cố nhiều ngày gần đây, làm cho nàng cảm thấy nguy hiểm ngày càng đến gần. Một khắc nàng cũng không thể lơi lỏng.
Trên mặt Đông Ly Hạo ngẩn ra, vẫn là bị tỷ tỷ nhìn ra, vốn, hôm nay vẫn tính chưa báo cho nàng biết. Bỏ đi, một khi đã như vậy, liền nói: “Vu Nhi cùng muội muội của nàng đều đã chết, chúng ta tới trễ một bước.” trên mặt không khỏi bất đắc dĩ.
“Quả nhiên a quả nhiên, quả nhiên vẫn là bị giết người diệt khẩu. Khả năng của người phía sau màn này quả thật là cao a.” Thủy Dạng Hề cũng không kinh ngạc nhiều lắm, đây là trong dự kiến của nàng. Chính là bất giác có chút tiếc hận, vẫn là không thể làm cho tỷ muội Vu Nhi may mắn thoát khỏi kiếp.
Thủy Dạng Hề ánh mắt sắc bén chợt lóe, thầm nghĩ, hoàng hậu quả thật là tâm ngoan thủ lạt (lòng dạ độc ác).
Theo tin tức lần trước của Đông Ly Hạo, không khó nghĩ đến, một nhóm người truy đuổi Vu Nhi, chính là do hoàng hậu phái ra. Bởi vậy có thể thấy được, người hạ độc, tất nhiên là hoàng hậu không thể nghi ngờ.
Vu Nhi tuy rằng không thông minh lắm, nhưng là đều không phải là người vong ân phụ nghĩa. Lần đó nàng ấy từng hứa hẹn nguyện trung thành với nàng, sẽ không phản bội nàng lần nữa.
Nghĩ như vậy, trong lòng Thủy Dạng Hề bất giác cười lạnh, hoàng hậu, quả nhiên không giống bình thường, tâm tư tinh vi, người khác không thể bằng được. Tính toán thật gỏi a. Nàng ta biết nàng sẽ không đề phòng Vu Nhi nữa, bởi vậy, lấy danh nghĩa hoàng hậu, dùng tánh mạng muội muội Vu Nhi để áp chế, khiến cho Vu Nhi hạ độc đối với nàng. Mà phương pháp hạ độc cao minh này, tự nhiên là xuất từ tay hoàng hậu.
Vu Nhi sau khi hạ độc, một mặt xuất phát từ áy náy đối với “nàng”, một mặt sợ hãi sớm muộn gì hoàng hậu sẽ giết nàng diệt khẩu, liền dứt khoát mang theo muội muội của nàng thoát đi.
Lúc trước “nàng” từng hoài nghi Vu Nhi mất tích, là có người phía sau muốn diệt khẩu, hủy diệt chứng cớ. Nhưng nghĩ lại, nếu thật sự là như vậy, ngược lại giấu đầu hở đuôi, càng thêm đem người phía sau bại lộ. Bởi vậy liền đối với hoàng hậu thiếu một phần cảnh giác.
Nay xem ra, quả thật Vu Nhi đã sớm quyết định chủ ý của chính mình, muốn thần không biết quỷ không hay rời đi. Như vậy sẽ không làm cho những người xung quanh để ý đến.
Cũng tại thời điểm đó, một người vô duyên vô cớ mất tích, đương nhiên trở thành tiêu điểm chú ý. Tự nhiên là tăng số người người tìm kiếm. Mà trong quá trình tìm kiếm, ngoại trừ người bị hạ độc còn có người hạ độc.
Chẳng qua, hoàng hậu muốn che giấu tầm mắt, không tiếc hạ độc Hoàng Thượng, giá họa Thục phi. Nàng đi nước cờ này, đi được thật tốt. Lúc ấy, quả thật cũng làm cho bọn họ bị mê hoặc. Bất quá, từng bước nàng làm hiện nay, mới đưa chính nàng chậm rãi bại lộ ra. Có thể nói là tự chuốc lấy thất bại.
Mà sau khi Thục phi bị giam lại, Mộ Dung Tỉnh giết người, nhưng người thật sự thu lợi là hoàng hậu. Thục phi sợ tội tự sát, tội danh hạ độc không thể thoát khỏi, từ nay về sau, độc này cùng hoàng hậu không có chút nào liên hệ. Chính là, nàng ngàn tính vạn tính, thế nhưng lại không biết trong cung có người từng gặp qua nhất chỉ liên của Mộ