Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2629 lượt.
on suối trong vắt rót vào trong không khí, bình tĩnh đến cực điểm.
Thủy Dạng Hề một bên vuốt gảy đàn, một bên không ngừng mà suy tư về chuyện hai mươi hai năm trước, hoàng hậu tiến cung cũng có một khoảng thời gian, nàng sở dĩ có thể ngồi trên vị trí hoàng hậu, là do Thiên Mị vương triều một quy củ vĩnh viễn: Mộc gia không tham gia triều chính, nhưng nữ nhi Mộc gia phải làm hoàng hậu. Đây là mấy ngày gần đây nàng vô tình đọc được sách cũ trong cung, về phần vì cái gì, điều này có lẽ liên quan tới lúc mới lập quốc, cùng điều này, không có quá nhiều can hệ.
Tiếng đàn xinh đẹp mà tao nhã, như có như không, giống như khi đàn có chút khó khăn, Thủy Dạng Hề vân vê cầm huyền chậm nhịp lại, vẽ một cái rồi thôi.
Suy nghĩ của nàng tiến vào một cảnh giới khác, nữ nhân trong hậu cung đơn giản chính là tranh thủ tình cảm, mà khi đó hoàng hậu căn bản là không tranh thủ tình cảm, tiến cung không lâu, mộc phủ liền nhanh chóng suy bại đi xuống, hơn nữa nhiều năm qua đi, vẫn không có con nối dòng, mà khi đó nhị hoàng tử của Thục phi đã muốn hơn hai tuổi.
Như thế xem ra, tình cảnh của hoàng hậu khi đó là bốn bề thọ địch (bốn phía đều là địch), tùy thời đều có thể mất đi danh hiệu hoàng hậu. Như vậy, nàng mang thai không phải vừa lúc giải quyết nguy cơ của nàng sao, chuyện này không phải quá mức đúng dịp sao? Tiếng đàn từ thanh phong Minh Nguyệt sảng khoái lập tức chuyển vào giông tố như sắp xảy ra một trận bão lớn, ánh mắt bướng bỉnh của Thủy Dạng Hề nhìn thẳng, đầu ngón tay rất nhanh đảo qua huyền cầm, trầm thấp như một trận sấm oành oành mà qua.
Đột nhiên, phanh một tiếng, tiếng đàn im bặt, một trận đau đớn xẹt qua đầu ngón tay, cúi đầu vừa thấy, huyền cầm đã đứt. Một tia máu, theo đầu ngón tay tinh tế chảy ra...
Tay nàng có chút hơi hơi phát run, trong lòng cũng như tơ nhện trong gió run rẩy phiêu diêu. Thời gian Cẩm liên cùng hoàng hậu bị lâm hạnh, bất quá cách nhau mấy ngày. Mà thời gian Cẩm Liên mất tích, cùng thời gian Họa Mi phạm lỗi lần thứ hai, cách xa nhau cũng bất quá hơn mười ngày, mà sau khi Họa Mi phạm lỗi, ước chừng hơn nửa tháng, liền truyền ra tin tức hoàng hậu mang thai hơn một tháng. Điều này không khỏi quá mức làm người ta hoài nghi.
Thân thể của nàng không khỏi có chút run rẩy, rõ ràng đã là cuối mùa xuân, vì sao nàng cảm thấy vẫn rét lạnh như thế.
Nàng chậm rãi đi đến bên cạnh bàn, ra sức đảo qua cuốn tập trên bàn, sau đó ném ngay cuốn sổ đi, giống như đó là mãnh thú vô cùng hung dữ, nếu chậm một chút nàng sẽ bị ăn mất.
Hai tay gắt gao ôm thân mình, nhìn cuốn sách nhỏ màu vàng sáng không do dự đạp lên, đi thẳng đến trước giường, đáy lòng càng phát ra rét lạnh dày đặc.
Nàng nghĩ nàng là hoàn toàn hiểu được. Nếu nàng đoán không sai, hoàng hậu lúc ấy không có mang thai, mang thai là Cẩm Liên. Nàng đem Cẩm Liên nhốt trong cung của nàng, đến Cẩm Liên sinh ra hoàng tử mới giết nàng ta diệt khẩu.
Rất tàn nhẫn, thật sự rất tàn nhẫn. Tay nàng thực tự nhiên nắm lên, tay phải truyền đến đau đớn nhè nhẹ, chân tướng như thế, như lăng trì cắt xé lòng của nàng.
Nam Cung Ngự Cảnh, hẳn là đứa nhỏ của Cẩm Liên, khó trách hoàng hậu có thể nhẫn tâm xuống tay đối với hắn như thế, nguyên lai căn bản không phải nàng thân sinh. Khá lắm hoàng hậu ngoan độc a, trong cung tranh đấu, lợi dụng hắn củng cố địa vị của chính mình, hiện tại, hắn cản mục đích của nàng, thì trừ bỏ hắn một cách thống khoái.
Thủy Dạng Hề không khỏi nhíu nhíu mày, trong mắt hiện lên chán ghét nồng đậm, trong thiên hạ sợ không thể tìm ra người độc ác hơn so với nàng. Người ta nói, độc nhất là lòng phụ nữ, nàng ta đem những lời này phát huy vô cùng nhuần nhuyễn a.
Nàng đưa tay chậm rãi giơ lên trước mắt, đã thấy một dòng máu theo ngón áp út từ từ chảy ra, cảm giác có cái gì bén nhọn chui vào da thịt, nàng nhẹ nhàng chạm vào chiếc nhẫn, lại một trận đau đớn tràn ra.
Nàng không dám đụng vào, liền đem tay nhẹ nhàng đặt lên bàn, nàng rất sợ đau, nhưng hiện tại, so với trước đây càng sợ. Một chút ít đau đớn, đều có thể tác động đến trái tim. Nàng nên nói như thế nào cho Nam Cung Ngự Cảnh biết? Tâm trạng phúc tạp chưa từng có, trong lòng nàng vô cùng không yên.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng treo trên đầu cành liễu, trong gió cành liễu phất phơ, lay động đầy sức sống, giống nhau cây cối cùng nhau khởi động để lung lay ánh trăng không rõ lắm, tạo thành nhiều bóng râm, không biết nhân gian sầu, không hiểu nhân gian khổ, chậm rãi chờ đợi thời gian trôi đi.
%\�9���� 0�! ��c thư các, mới phát giác lúc này sắc trời đã muộn, nhìn xuyên qua ô vuông của cửa có thể thấy được bên trong một mảnh tối đen, âm trầm làm cho người ta có chút sợ hãi. Tay có chút do dự đặt ở trên cửa, trong lòng không phải không sợ hãi, nhất là hiện tại nàng đã hoàn toàn không còn võ công, nếu gặp cái gì, một tia phản lực cũng không.
Do dự mãi, cuối cùng bắt thái giám, vì nàng đốt đèn lồng, đẩy cửa. Hai cánh cửa gỗ từ từ mở ra. Một con gió lạnh từ trong phòng thổi ra, âm âm, làm cho đáy lòng người ta không khỏi phát run.
Thái giám kia cầm đèn, ở Hề