Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2891 lượt.
nàng có thể nắm giữ quyền chủ động một chút.
Thủy Dạng Hề luôn tự hỏi mãi, cuối cùng vẫn còn quyết định đem những hiểu biết liên quan đến Mộ Dung Tỉnh trong khoảng thời gian này báo cho Nam Cung Ngự Cảnh biết. Nay xem ra, Mộ Dung tỉnh xác định không cần đồ đệ này, sớm nói cho hắn, cho hắn sớm chuẩn bị cũng tốt.
Nàng vẫn chú ý phản ứng của Nam Cung Ngự Cảnh khi nghe xong, phát hiện chính là hắn xuất thần một trận, nhưng thật ra không có khác thường khác. Tư duy lại dị thường rõ ràng: “Nói như vậy, sư phụ ta cùng mẫu hậu nhất định là thoát không được quan hệ?”
“Ân? Sao nói như thế?” Nàng chính là nói những thông tin liên quan đến sư phụ hắn, cũng không nói sư phụ hắn cùng hoàng hậu có quan hệ như thế nào.
Nam Cung Ngự Cảnh đứng dậy, lôi kéo Thủy Dạng Hề theo hướng cửa ra nhà tù mà đi, nếu cái gì đều đã rõ ràng, liền không cần đứng ở cái loại địa phương này.
Một mặt đi, một mặt đối Thủy Dạng Hề nói: “Từ khi biết Nam Cung Ngự Vũ không an phận, ta vẫn phái người theo dõi hắn, từng phát hiện người của mẫu hậu đi tìm hắn, sau đó, nàng liền bị hắn thiết kế bắt giam.” Hắn chỉ nói như vậy một câu. Thủy Dạng Hề cũng không cần nghe những câu sau, trong đó lợi hại, suy nghĩ một chút liền biết được.
Nàng không khỏi giật mình, hoàng hậu ngoan độc quá, thật là một hoàng hậu lợi hại. Nói như vậy, mọi người bọn họ bất quá đều thành một cái quân cờ trên bàn cờ của nàng. Nàng đầu tiên là lợi dụng Thục phi có lòng tranh đoạt, khơi mào Nam Cung Ngự Cảnh cùng Nam Cung Ngự Vũ tranh đấu, mượn tay Nam Cung Ngự Cảnh bỏ nhất đảng Thục phi. Sau đó, lại dục lợi dụng Nam Cung Ngự Vũ phẫn hận, bắt nàng, bỏ Nam Cung Ngự Cảnh.
Thật sự là hoàng hậu cay độc, ngay cả con mình cũng không buông tha. Không biết mục đích cuối cùng của nàng là vì sao, Thủy Dạng Hề cũng không quản được nhiều như vậy. Bất quá, thật ra nàng đối “nàng” tính kế, làm cho trong lòng nàng thật là bất bình đến cực điểm, “nàng” khi nào lại thành con cờ trên bàn cờ chịu người khác bày bố, hừ hừ, chủ ý của hoàng hậu thật hay a.
Nghĩ, tính khí bướng bỉnh của Thủy Dạng Hề lại một lần bị kích ra, ánh mắt lộ ra một chút ý trào phúng, hảo, nếu muốn chơi, nàng Thủy Dạng Hề liền phụng bồi đến cuối cùng. làm quân cờ thì làm quân cờ, nàng thật thích quân cờ phản phệ kì thủ...
Nguy hiểm tại Phượng Nghi cung
Thủy Dạng Hề không tình nguyện xuống xe ngựa, cung trang với quần lụa mỏng thật dài kéo qua cửa cung, lưu lại một phiến sắc hương hoa cỏ. Ánh mắt có chút phiêu ly, không yên lòng theo hướng phượng nghi cung mà đi.
Hôm qua thật vất vả mới có thể bình an trở lại trong phủ, sáng sớm hôm nay hoàng hậu tuyên nàng tiến cung, hoàng hậu sao lại thiếu kiên nhẫn như thế chứ? Thủy Dạng Hề có chút ý nghĩ trào phúng, chân chưa ngừng bước, đi qua thềm đầy tuyết trắng, lan can điêu khắc chạm trổ tinh vi.
Các ngón của tay phải vô ý thức vuốt ve, lại không thấy cảm giác trơn bóng trước đây, tay đã được băng bõ bằng vải thô. Bất giác có chút kinh ngạc, cúi đầu nhìn xuống cánh tay, mới phát hiện toàn bộ ngón tay cơ hồ đều bị băng vải màu trắng bao thành một cái kén châu chấu quái dị.
Bước chân của Thủy Dạng Hề không khỏi dừng lại, nhìn dải băng quấn ngón tay trông như bị béo thũng, trong đầu mới hoảng hốt nhớ lại việc tối hôm qua Nam Cung Ngự Cảnh giúp nàng băng bó.
Thi lễ rất quy củ xong, liền không hề mở miệng, nàng am hiểu nhất đó là lấy tịnh chế động, hoặc là nói, trước khi biết được mục đích của đối phương, cũng chỉ có từ từ mà đối phó.
Hoàng hậu vẫn cười tươi như hoa, vẻ mặt yêu thương: “Hề Nhi, đến bên cạnh mẫu hậu, nhiều thời gian như vậy cũng không đến thăm mẫu hậu, thật là muốn giết mẫu hậu.”
Thủy Dạng Hề chớp mắt, lông mi thật dài che khuất ánh sáng long lanh trong mắt. Nàng không biết hoàng hậu có chủ ý gì, nàng cùng nàng trong lúc đã sớm đâm tầng kia mỏng manh cửa sổ giấy, chỉ chưa mở cửa sổ mà thôi, sao lại giả vờ gần gũi như vậy? Trong lòng cảnh giác không khỏi lại thêm vài phần.
“Mẫu hậu nói đúng ạ, đều là lỗi của Hề Nhi.” Thủy Dạng Hề thoáng đứng dậy thi lễ, nhưng cự tuyệt yêu cầu, làm cho “nàng” gần người: “Nếu bởi vậy mà mẫu hậu phạt Hề Nhi, Hề Nhi cũng cam nguyện.”
Sau một lúc lâu, trong điện nghe không thấy tiếng vang gì, ngoài cửa sổ vách tường màu hồng với ngoái lưu ly, một gốc cây nhỏ đón gió phấp phới, cành cây bị uốn cong, lá cây bị đánh nát, ánh sáng mặt trời chiếu lên, trông vô cùng sống động.
Người trong điện, bởi vì Thủy Dạng Hề cự tuyệt đến gần người, trong lòng không khỏi đổ mồ hôi, Tam Hoàng phi lớn mật như thế, lại dám ngỗ nghịch hoàng hậu nương nương. Tuy rằng, nương nương rất sủng ái đối với nàng, nhưng nàng không nên không biết nương nương chán ghét nhất là người khác cùng nàng ngỗ nghịch.
Nhát gan, chỉ đó thể cúi đầu xuống, trong lòng cầu nguyện hoàng hậu đừng bởi vậy tức giận, tai ương kia chỉ bọn họ phải gánh chịu mà thôi; can đảm hơn một chút, nhìn trộm Thủy Dạng Hề cùng hoàng hậu, không khí băng cứng như vậy thật là làm bọn họ