Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2580 lượt.

càng dài, chỉ bạc cũng dần dần được gom lại, từ một nửa vòng tròn, cuối cùng, toàn bộ bị kéo đi ra. Mà kết cấu của nhẫn theo sợi chỉ bạc đi ra cũng bị phá vỡ từ giữa.
Nguyên lai, nhẫn này đúng là rỗng ruột. Thủy Dạng Hề thuận thế đem nhẫn cởi ra, một vòng tròn màu bạch quấn xung quanh chiếc nhẫn. Nàng dùng châm chọc nhẹ nhàng đem cái màu trắng kia tách ra, đúng là hé ra một mảnh giấy, quả đúng là cẩn thận.
Nàng chậm rãi đem mảnh giấy mở ra, rất nhỏ, chỉ bằng phân nửa chiều rộng ngón tay, mặt trên cũng là một vật trống không.
Nàng cầm tờ giấy giơ giơ lên, hí một mắt, không có khả năng, đã bí ẩn như thế chắc chắn phải là nơi cất giấu cái gì mới đúng. Trong mắt hiện lên một chút tàn khốc, ngón cái cùng ngón trỏ vô ý thức ở trên tờ giấy vuốt ve.
Đang lúc nàng vắt óc suy nghĩ, cảm thấy hai ngón tay có phần hơi lộm cộm, nàng hơi sửng sốt, lập tức hiểu được. Đem tờ giấy hướng về ánh sáng, quả nhiên, trên tờ giấy bị đâm nhiều lỗ nhỏ, mà những lỗ nhỏ này tựa hồ là tạo thành một bài thơ tay.
Mộc diệp tiêu tiêu lạc, dạ miên nhân dị miên,
Phủ trung tân nhân tiếu, bệnh hồn tác thu thiên.
Phật tiền tam sinh nguyện, quân tâm phi ngã tâm
Đồ mưu triều đình thượng, thiếp hồn oán quy thiên.
(Mộc diệp khẽ vi vu, đêm nay người chưa ngủ,
Trong phủ người mới cười, bệnh hồn quanh quẩn bên bàn đu dây
Trước Phật tam sinh nguyện, tâm chàng không còn ở lòng thiếp
Mưu đồ trên triều đình, thiếp hồn oán quy thiên
Hắc.. khúc này mình tự dịch haa)
Thủy Dạng Hề xem hết, vẫn là có chút không hiểu. Đây đơn giản chính là một bài thơ tay ai oán nơi khuê phòng mà thôi. Viết bài thơ này ắt hẳn chính là Mộc Tư Khê, mà trong nội dung thơ chắc chắn phải cùng Thủy Tướng có liên quan, chính là, xem nãy giờ có thấy chỗ gì đặc biệt đâu? Chẳng lẽ ám chỉ cái chết của nàng cùng Thủy Tướng có liên quan?
Nàng lắc đầu, sẽ không, hoàng hậu mới là người giết nàng, điểm ấy xác nhận là không thể nghi ngờ.
Nàng đem bài thơ ở trong lòng mặc niệm mấy lần, tinh tế nghiền ngẫm một trận, khóe miệng lộ ra một chút cười đắc ý. Thì ra là thế. Thân mình lắc một cái, liền đã ra khỏi Tam Hoàng tử Phủ, hướng người qua đường hỏi thăm rõ địa phương, lúc này mới hướng thành đông mà đi.
Một đường hái hoa phủ liễu, ước chừng nửa khắc, trước một tòa viện bỏ hoang ngừng lại. Sân nhà đã sớm bị tàn phá kinh khủng, bốn phía cỏ dại sinh trưởng um tùm. Cửa viện thật to ở trong gió phát ra từng trận vù vù, rêu xanh trên tường dưới ánh mặt trời đúng là chói mắt mà rực rỡ, như kim châm làm đau nhói mắt người. Chung quanh rất là cô tịch, không có dấu hiệu của con người, chỉ có một tòa sân này trơ trọi. Giống như một tòa thành bị nguyền rủa, tản mát ra hơi thở âm trầm nồng đậm.
Thủy Dạng Hề chỉ ở sân nhìn ra ngoài một hồi, xuyên thấu qua cánh cửa đổ nát kia, có thể thấy bên trong sâu không thấy đáy. Nàng nhíu nhíu mày, đây là Mộc phủ ngày xưa sao? Nay tan hoang thành như vậy, rõ ràng ứng với câu kia trước đây “vương tạ đường tiền yến, phi nhập tầm thường bách tính gia”.(*)
Vung tay lên, cửa kia liền tự mở ra hai bên, nàng nhấc lên làn váy cuối cùng hướng phía trong đi vào...
_____
(*) Hai câu thơ này lấy ý được trích trong bài thơ Ô Y hạng, nguyên tác của Lưu Vũ Tích
劉禹錫
烏衣巷
朱雀橋邊野草花, 烏衣巷口夕陽斜。
舊時王謝堂前燕, 飛入尋常百姓家。
Ô Y hạng
Chu Tước kiều biên dã thảo hoa,
Ô Y hạng khẩu tịch dương tà.
Cựu thời Vương Tạ đường tiền yến,
Phi nhập tầm thường bách tính gia.
Dịch Nghĩa:
Bên cầu Chu Tước cỏ dại mọc đầy hoa.
Trong ngõ Ô Y ánh mặt trời chiếu vào
Ngày trước chim yến đến làm tổ nơi lâu đài nhà họ Vương, họ Tạ.
Nay bay vào những nhà dân chúng bình thường ẩn trú
Chú thích:
Ô Y nghĩa là áo đen. Xưa đời nhà Tấn trung hưng, họ Vương, họ Tạ là hai nhà quyền quý vinh hiển nơi đó, các con em đều mặc áo đen, nhân vậy mới có tên Ô Y.
Bản dịch của Trần Trọng San:
Ngõ Ô Y
Bên cầu, cỏ dại hoa đồng,
Ô Y ngõ cũ nằm trong nắng chiều.
Én lầu Vương Tạ thuở nào,
Bây giờ lưu lạc bay vào nhà dân
Bản dịch của Tản Đà:
Ngõ Ô Y
Bên cầu Chu Tước cỏ hoa,
Ô Y đầu ngõ, bóng tà tịch dương
Én xưa nhà Tạ, nhà Vương
Lạc loài đến chốn tầm thường dân gia.
Bí mật trong bí mật
Đi vào bên trong sân, lại càng hoang vu, dựa theo bố cục lớn nhỏ của toàn bộ sân cũng mơ hồ có thể tưởng tượng ra, lúc trước nơi này huy hoàng như thế nào.
Kiến trúc trong viện phần lớn chỉ còn lại một ít tàn viên gỗ mục, căn bản không nhận ra được đâu là đâu. Thủy Dạng Hề đi qua một gian lại một gian nhà đã bị mục nát, có thể cũng không được xem là gian nhà bị tàn phá, nhiều lắm chỉ có hình dạng của một phòng ốc, ngay cả bốn phía tường che cũng không có. Khiến cho chỗ ngồi này trong sân có vẻ càng thêm trống trải cổ xưa.
Bài thơ kia mỗi chữ viết đều làm người ta liên tưởng tới “Mộc Phủ Tháp”. Mà nay, nàng mặc dù đã tìm ra Mộc Phủ, nhưng ở tại nơi hoang vu lụn bại như thế này, nơi kiến trúc đã lung lay sắp đổ mà phải tìm ra nơi nào đã đặt tháp, quả thật là có chút khó khăn.
Vòng vo cả nửa ngày, cuối cùng dư