Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2860 lượt.
ã nghĩ sẽ thắng được nương ngươi, cũng có chút không biết tự lượng sức mình.” Tay ở chóp mũi bọn họ theo thứ tự lướt qua, lưu lại một đường cong mềm nhẵn thẳng kéo dài tới trong lòng.
“Hừ, phụ thân cũng bất công. Nương nói trò giỏi hơn thầy mà thắng. Nương chính là màu lam, chúng ta là màu xanh. Đây chính là do nương chính mình nói. Cho nên chúng ta hẳn là thông minh hơn so với nương.” Tuyền Tuyền có chút không phục mà nổi chu cái miệng nhỏ nhắn, tay nhỏ bé còn không quên thẳng tắp ở trên mũi phụ thân kia sờ, đòi bằng được công bình.
“Đúng vậy, đúng vậy, ta đồng ý với Tuyền Tuyền. Phụ thân cũng thực thông minh, phụ thân giúp chúng ta đem nương đánh bại được không?” Niên Niên nháy cặp mắt to vô tội kia, ở bên cạnh nịnh hót đồng thời còn không quên tìm cách đạt được mục đích của mình.
Thủy Dạng Hề nhìn ba người đang ngồi phía trước, khe khẽ thở dài, chậm rãi lắc lắc đầu, con gái của nàng khi nào thì lại biết làm nũng như thế đây. Nhất là Tuyền Tuyền, bình thường đối với người mẹ này là nàng cũng không thấy đeo bám vào như thế. Nhìn Nam Cung Ngự Cảnh khuôn mặt hoàn mỹ, con ngươi sáng như sao, quả thật là sắc đẹp chết người a.
Tay nàng xoa xoa chiếc nhẫn bạn, đường văn trên mặt vẫn quen thuộc như trước. Đóa mẫu đơn kia vẫn rất sống động. Trở về cũng đã một thời gian, tới lúc phải đi làm chút việc rồi.
“Niên Niên, Tuyền Tuyền, nương phải đi ra ngoài một chuyến, các con phải tốt bảo vệ phụ thân, có biết không?” Thanh âm thanh thúy vang lên, làm ba người đang đắm chìm trong sự vui sướng không khỏi sửng sốt.
“Nương lại muốn một mình hành động, bỏ lại chúng ta sao?” Niên Niên nhăn lại tuấn mi nho nhỏ của mình, vẻ mặt có chút bất mãn.
“Đương nhiên không phải,” Thủy Dạng Hề cười khẽ, dời bước tiến lên, khinh nhẹ vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn của Niên Niên, “Nương lần này có giao nhiệm vụ cho các con a. Phụ thân trúng độc, thân thể không tốt, các con phải lưu lại bảo hộ phụ thân, không để cho phụ thân gặp gì sơ xuất. Nương muốn đi tìm thuốc giải cấp cho phụ thân a.” Có chuyện nàng sẽ không gạt hài tử, cũng không cần thiết gạt.
Tuyền Tuyền trong mắt lóe ánh sáng: “Nương nói là chúng ta có thể quang minh chính đại đi ra ngoài?” Nàng quả thật là muốn đi xem nhà mới của mình đến tột cùng là cái bộ dáng gì nữa a.
“Không được,” Thủy Dạng Hề lắc đầu, ngữ khí tăng thêm, “Các con không được phép để phụ thân rời khỏi tầm mắt mình, thế nhưng, các con cũng không thể bại lộ thân phận. Nếu không, liền phạt mười ngày không được ăn cơm.”
A? Hai đứa nhóc há to miệng, đem hai tay nhỏ bé giơ lên trước mắt, mười - trời ạ, lâu như vậy, như thế không phải rất khó chịu? Bảo bọn họ bỏ qua những mỹ thực này, không được ăn thực so với giết bọn họ còn khó chịu a. Hai đứa nhìn thoáng qua rất ăn ý, hướng Thủy Dạng Hề gật đầu như băm tỏi.
Thủy Dạng Hề xoa xoa đầu bọn họ, thế này mới nở nụ cười vừa lòng.
Giương mắt nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, chống lại trong con ngươi phiếm đỏ hắn, có phần hoảng hốt, sau vẫn cười nói: “Ta sẽ thực mau trở lại,” ngữ khí bình tĩnh mà dịu dàng.
“Tốt,” Nam Cung Ngự Cảnh gật đầu, “Hề Nhi cẩn thận. Hề Nhi lần trước cấp ta nói, ta đã sớm biết. Chính là cũng không xác định, thẳng đến lúc đó mới chính thức hiểu được... Khi còn bé, trong lúc vô ý đã nghe được nàng cùng người khác nói chuyện, loáng thoáng biết nàng không phải là mẫu thân ruột của ta. Khi đó liền đã có phòng bị, cho nên Hề Nhi yên tâm, ta đều có cách ứng đối. Chờ đến thời cơ thích hợp, nhất định sẽ cho bọn họ toàn bộ sa lưới.”
Trên mặt Thủy Dạng Hề hiện lên kinh ngạc, không nghĩ tới hắn đã sớm biết. Thời cơ? Lúc nào cơ? Trong lòng nàng tuy có nghi vấn, nhưng chung quy không hỏi ra. Hắn quyết định làm gì, bất luận là thời điểm nào, nàng đều tin tưởng hắn. Nàng hướng hắn gật đầu, một cái lắc mình là đã biến mất giữa sắc trời mênh mông.
Phủ Tam hoàng tử, trong phòng ngủ giữa của Lâm Thủy các, Thủy Dạng Hề đứng ở cạnh bàn bát tiên quen thuộc, hung hăng xiết chặt tay trái. Ngón áp út lập tức truyền đến một trận bén nhọn đau đớn, máu tươi lập tức trào ra, bao phủ toàn bộ chiếc nhẫn bạc.
Đây là mấu chốt khi trước trong lúc trụy thai vô ý đã phát hiện ra, lúc ấy thậm chí cũng không để ý, sau khi nàng tỉnh lại ngồi rà soát lại suy nghĩ mới cảnh giác quay lại đây. Có lẽ, đây chính là lời giải ở trong chiếc nhẫn.
Nhẫn này quả nhiên là có bí ẩn khác biệt, nàng buông tay ra, đem nhẫn cẩn thận từ ngón tay gỡ xuống dưới, dùng nước tẩy sạch, tỉ mỉ đứng lên nghiên cứu.
Nhìn một hồi lâu, rốt cục phát hiện trong nhẫn chỉ có cất giấu một chỉ bạc tinh tế như lưỡi đao, theo như nàng xem thì đả thương tay nàng chính là sợi chỉ bạc này. Một tay kia dùng sức nắm chặt, sẽ bắt đầu khởi động cơ quan tinh vi không thể nhận ra ở bên dưới nhẫn, đem sợi chỉ kia càng xiết càng chặt, thẳng đến khi hãm sâu vào giữa ngón tay người.
Cơ quan thiết kế quả nhiên là cực kỳ khéo léo, nếu như vĩnh viễn không đeo chiếc nhẫn này, sợ là mãi mãi đều không phát hiện được. Nàng rất là cẩn thận giữ lấy cơ quan kia, lôi ra sợi chỉ bạc, theo lực lôi ra chỉ bạc ngày