Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
o cũng không có cách nào ở trước mặt hai vị trưởng bối mà ngồi vào “Thượng vị”, như vậy, cũng làm cho cái ghế trên thượng không có người rồi, mà Trần tổng quản cũng vì vậy mà không dám ngồi ở trên ghế khách. Chỉ nghe Thủy Dạng Hề nói: “Trần tổng quản qua đây, muốn nói chuyện gì?” Nàng uống một ngụm trà, khí thế quả nhiên là nghiêm nghị, không hổ là Tam hoàng tử phi.
Trần Khải trả lời: “Nô tài phụng mệnh Tam điện hạ chi, tới đón hoàng tử phi trở về phủ.” Trần Khải sớm đã nghe nói hoàng tử phi sau khi tỉnh lại, tính cách đại biến, so sánh với trước kia còn lợi hại hơn ba phần, hôm nay nhìn thấy, trong lòng thở dài nghĩ quả nhiên không chỉ lợi hại ba phần mà còn có thể cao hơn, lúc này đối với Thủy Dạng Hề chợt sinh ra chút ít kính sợ: “Xe ngựa đã chuẩn bị xong, đang ở bên ngoài phủ chờ. Hoàng tử phi xem, phải...”
“Nếu như thế, chờ Vu nhi tới rồi đi.” Nàng cắt đứt lời của Trần Khải. Dù sao cũng phải đi, chi bằng ngồi một lát đợi, cũng không có gì khác nhau, huống chi, nơi này cũng không tự do tự tại như Tam hoàng tử phủ.
Nhất thời, trong đại sảnh ba người cũng không ai nói lời nào. Chỉ khoảnh thời gian một chung trà, Vu nhi liền dẫn ma ma kia đến.
Chỉ thấy ma ma kia quét nhìn cả sảnh một cái, liền quỳ xuống giống như lễ phép hành đại lễ với Thủy Dạng Hề. Thủy Dạng Hề mặt tràn đầy mỉm cười đưa tay ngăn chặn nàng lại, quả nhiên là nhân vật lợi hại: “Ma ma vì sao lại hành lễ lớn như vậy, làm tổn thọ Hề nhi. Ngài cực khổ trông nom linh đường mẫu thân, nên Hề nhi hướng ngài hành lễ mới phải, sao có thể để ma ma làm như thế. Hề nhi muốn cho ma ma theo bên người, ma ma có đồng ý hay không?”
“Nô tỳ tự nhiên đồng ý, nô tỳ thề đi theo hoàng tử phi nương nương.” Vừa nói xong lại thi lễ.
Thủy Dạng Hề vỗ về nàng, đối với nàng gật đầu, đối với Thủy tướng nói: “Phụ thân, vậy xin ngài cho Hề nhi dẫn nàng theo, phụ thân có chịu không?”
“Tất nhiên ta đồng ý. Phàm là ở trong phủ này, cần thứ gì cứ việc nói, không có gì là đòi không đòi được.” Vẫn cung kính trả lời như cũ. Những lời này, hắn cũng là nói thật lòng.
“Như vậy, Trần tổng quản, chúng ta đi.”
Đoàn người liền trở ra phủ, đang lúc định lên xe ngựa, các chủ tử trong phủ toàn bộ theo ông ra tiễn, vô luận là phu nhân, thiếu gia, các tiểu thư đều ở đó đưa tiễn nàng.
Thủy Dạng Hề ngẩn người, đây là cái tình huống gì, tình cảnh này là bởi vì Trần tổng quản đến sao, chứng tỏ địa vị của nàng ở Tam hoàng tử phủ được đề cao, khiến cho chủ tử, nha đầu, vú già tranh nhau tới cửa lấy lòng? Thủy Dạng Hề lắc đầu, đang chuẩn bị đi không rảnh mà để ý tới bọn họ, thì thấy Thủy Giác Hiên vẻ mặt yêu nghiệt dường như có chút hả hê, tức giận không thể đánh cho hắn một cái, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn hắn, lại nghe hắn nói: “Tỷ tỷ đi tốt.”
Nghe kĩ một chút, hắn dường như có cái gì ẩn ý, hóa ra là tới rủa nàng đây mà: “Đệ đệ khi nào thì ngay cả sinh tử của người khác cũng muốn qua tâm rồi, câu này hẳn nên để dành cho những tù nhân ở trong nhà ngục dơ bẩn sắp bị tử hình hay sao? Hay là đệ đệ lúc trước đã đi đến những chỗ như vậy một lần rồi?” Trong mắt lóe lên nụ cười hứng thú, trò đùa dai này có chút vui vẻ.
Thủy Giác Hiên nụ cười cứng lại trên mặt, nhất thời không nói được lời nào. Chỉ có một đôi mắt xinh đẹp ngó chừng nàng, tỷ tỷ, sao bây giờ lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, dường như thế nào cũng không phải nàng bất quá. Ha hả...
Đang cùng Thủy Giác Hiên đối chiến ở bên trong, Thủy Dạng Hề cảm thấy tay áo đang mở bị lôi nhẹ, cúi đầu nhìn xuống, nguyên lai là kẻ nhỏ nhất trong phủ Thủy Dạng Linh, do Tứ phu nhân sở sinh, hiện nay chỉ có mười hai tuổi.
Thủy Dạng Linh thấy Thủy Dạng Hề ngó chừng nàng, liền nói: “Đại tỷ vì sao chỉ cùng nhị ca nói chuyện, mà không để ý Linh Nhi.”
Thủy Dạng Hề lôi kéo tay nàng, nói: “Vậy đại tỷ bây giờ cùng ngươi nói chuyện, Linh Nhi muốn nói gì đây?”
“Dạ...” Thủy Dạng Linh suy nghĩ một chút, nói: “Mẹ nói đại tỷ hiện tại thật thông minh, để cho ta cùng thân cận với đại tỷ nhiều hơn, hảo hảo học tập.”
Thủy Dạng Hề trong lòng cả kinh, đây là ý gì a, bất quá trên mặt cũng không biểu lộ nửa phần, nói: “Tốt, đại tỷ rất thích Linh Nhi.” Ánh mắt liếc về phía Tứ phu nhân Trần Chức Vân đứng khá xa trong đám người, chỉ thấy nàng ta đối với nàng cười một tiếng, khẽ gật đầu. Thủy Dạng Hề thu hồi ánh mắt, “Linh Nhi cũng thông minh đây. Sau này gọi ta Hề tỷ tỷ đi. Qua một thời gian ngắn lại ta sẽ về cùng ngươi chơi, được không?” Thủy Dạng Hề nói lời này như xác nhận với Trần Chức Vân, mà không cần phải chính diện trả lời.
Thủy Dạng Linh cười ngọt ngào: “Tốt, Hề tỷ tỷ nhớ nhé.” Liền vừa nhảy vừa chạy đi.
Cùng với những người khác ở hàn huyên một trận, bất quá chỉ nói chút ít lời bảo trọng cho hợp với tình cảnh, sau đó lên xe ngựa đi về Tam hoàng tử phủ.
Quả thật là xe, thì vô luận là cổ đại hay hiện đại, so với người đi vẫn mau hơn. Chẳng mất bao lâu thời gian đã đến hoàng tử phủ.
Thủy Dạng Hề vừa vào phủ, liền mang theo Vu nhi cùng mới Tống ma ma mình vừa biết họ, trực tiếp hướng Lê Hương viện của mình đi