Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2851 lượt.

hững ngày này, ngươi phải làm theo những gì ta bảo, thế nào, đồng ý không?”
“Ta tất nhiên là đồng ý.” Nguyệt Mộng cung kính đáp, những chuyện có thể giúp đỡ tam hoàng tử, nàng đều nguyện ý làm.
“Tốt lắm, nhưng mà ngươi phải nhớ kỹ, trong khoảng thời gian này phải nghe lời ta.” Thủy Dạng Hề lại một lần nữa nhấn mạnh những lời nói này sau đó liền cáo từ ra đi.
Nàng lại một mình ở trên đường đi dạo, kỳ thật, nàng cũng không thích đi dạo phố, cái hạng mục giải trí này, cho dù là kiếp trước hay kiếp này của nàng, cũng không là niềm yêu thích của nàng. Đi dạo trên đường, nàng chỉ có một cảm giác, trừ bỏ người vẫn là người.
Thủy Dạng Hề thong thả đi không có mục đích, đã nhiều ngày nàng có chuyện suy nghĩ không thông, trong lòng nàng có một chút nghi vấn phải suy nghĩ cẩn thận. Hiện tại đều duy nhất có thể xác định mẹ của Thủy Dạng Hề nàng không có lưu lại cái gì gọi là “những di vật” cho nàng, nàng đã ở trong phòng tìm vài ngày, cũng không phát hiện được hòm gương hoặc thứ bí ẩn linh tinh gì tồn tại, mà theo nàng lần trước thử Vu Nhi được biết, Thủy Dạng Hề đã dựa vào di vật của mẹ nàng, để đem cho hoàng hậu không ít, bao gồm cái màn lụa bằng tơ tằm của giường ngủ kia, như thế xem ra, Thủy Dạng Hề đã sớm nhận thấy rõ mục đích trong lòng của hoàng hậu đối với nàng, nhưng chỉ có thể bị động để ứng phó. Mỗi tháng nàng ta đều dùng những đồ vật linh tinh mua từ bên ngoài, nhưng bên ngoài rộng lớn như vậy, nàng ta đã ra tay từ chỗ nào đây?
Tuy đang nghĩ tới nhập thần, nhưng bước chân cũng không có chậm lại, đột nhiên nàng cảm giác bị đụng mạnh một cái, xoay người vừa đúng lúc nhìn thấy, một thân ảnh nho nhỏ từ bên người đập qua, Thủy Dạng Hề không chút nghĩ ngợi vượt qua hắn, thân pháp di động cực nhanh, trong nháy mắt liền đứng phía trước cách tiểu nam hài mấy trượng, nhìn hắn mang vẻ mặt kinh ngạc, Thủy Dạng Hề không khỏi nổi hứng thú trêu đùa, cười nói: “Tiểu bằng hữu không thể không hiểu lễ phép như vậy đụng vào người khác rồi bỏ chạy, hẳn là cùng người ta nói lời xin lỗi, đây là lễ nghĩa cơ bản nhất.” Nàng lại đem vấn đề lễ phép của thế kỷ của hai mươi mốt dùng để dạy dỗ tiểu hài tử của thời đại này.
Tiểu nam hài bị nàng hù dọa đến sợ hãi, hơn nữa nhìn thấy vẻ mặt nàng thoải mái tự tại, lại có chút biểu tình nghịch ngợm, hắn có cảm giác chính mình xong rồi, trong tay đang cầm vật gì đó, càng thêm nắm chặt, đây là vật vừa rồi mượn gió bẻ măng từ trên người nàng lấy được, xem nàng bộ dạng thẩn thờ, hắn nghĩ rốt cục cũng có thể thực hiện được ý đồ, nhưng không ngờ tốc độ của nàng lại nhanh đến như vậy, càng giống như ma quỷ...
Thủy Dạng Hề nhìn tiểu nam hài đã đủ sợ hãi, đôi môi mím chặt, toàn thân đang căng lên, giống như đang vận sức chờ hứng chịu công kích bất cứ lúc nào, nhất là tay trái, gắt gao nắm thật chặt, xem tình hình, rõ ràng là dùng sức nắm cái gì đó. Thủy Dạng Hề cảm thấy có chút khác lạ, híp mắt nói: “Tay ngươi giấu phía sau đang cầm cái gì?”
Tiểu nam hài vừa nghe, lại càng hoảng, nhanh chân bỏ chạy, nhưng chỉ vừa chạy không được vài bước, liền thấy Thủy Dạng Hề đã sớm ở phía trước chờ hắn. Cứ thử như thế vài lần, nhưng kết quả đều giống nhau, rốt cục, hắn cũng chạy mệt. Cuối cùng, hắn kiên định tiêu sái đến trước mặt Thủy Dạng Hề nói: “Tỷ tỷ, túi tiền của ngươi trả lại cho ngươi, ngươi thả ta đi đi, đừng đuổi theo ta nữa. Lần sau ta không bao giờ ăn trộm đồ của người khác nữa.” hắn nói xong thì buông túi tiền, chuẩn bị rời khỏi.
Thủy Dạng Hề đến lúc này mới biết nguyên lai hắn lấy đi túi tiền của nàng, còn nàng thì chẳng qua nhất thời tò mò, đi theo hắn mà thôi, không ngờ hắn ăn trộm túi tiền của nàng mà nàng vẫn không phát hiện, thì ra ở cổ đại thật sự có loại phương thức trộm tiền như vậy, những thứ trong TV diễn cũng không phải là trăm thứ đều vô dụng, ít nhất thì điểm này cũng rất có giá trị tham khảo. Thủy Dạng Hề phát hiện ánh mắt của hắn rất sáng, giống như hai viên bảo thạch màu đen, ở dưới ánh mặt trời lóe ra ánh sáng chói mắt. Mà trong đôi mắt kia không thiếu phần kiên định, hắn nhất định không tầm thường. Thủy Dạng Hề thoáng tự hỏi một chút, liền gọi lại hắn, nói: “Nói cho tỷ tỷ biết, ngươi tên là gì.”
“ Nương ta trước kia đều gọi ta Cẩu nhi...”
Cẩu nhi? Đây là cái tên quái gì, chắc là nhủ danh: “Vậy ngươi vì cái gì lại đi trộm tiền?”
Cẩu nhi đang nghe đến hai chữ trộm tiền, trong mắt hiện lên vẻ xấu hổ, nhưng lại đau xót nhiều hơn: “Muội muội ta bị bệnh, đã hơn vài ngày, không có tiền xem đại phu, cũng không có tiền mua đồ ăn. Ta là bất đắc dĩ mới làm ra hạ sách này.”
“Vậy cha mẹ ngươi đâu?” Nghe hắn nói quả thật đáng thương.
“Chúng ta không có cha mẹ, cha mẹ lúc chúng ta còn rất nhỏ đã bệnh chết, trong nhà thân thích đều không muốn thu giữ ta cùng muội muội, nói chúng ta là điềm xấu, mới khắc chết cha và khắc chết nương,” nói xong, hắn liền nức nở khóc lên, “Tỷ tỷ, chúng ta không phải điềm xấu, chúng ta không có khắc chết cha mẹ...”
Dù sao cũng là chỉ tiểu hài tử mới hơn mười tuổi, nước mắt nói đến là đến, khóc đến thương tâm.
Thủy Dạng Hề n


Teya Salat