Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2555 lượt.
ắn.
“Bạc tùy thời chi dụng?” Nam Cung Ngự Cảnh nhíu nhíu mài, có chút kinh ngạc hỏi.
“Ngươi yên tâm. Ta sẽ không đem bạc của ngươi dùng hết. Tối đa chỉ lấy một ít trong núi vàng núi bạc kia của ngươi thôi, bảo đảm ngươi sẽ không tổn thất quá nhiều.” Huống chi, nàng chẳng qua là lấy ra làm tiền vốn thôi.
“Tốt, chỉ cần tự do của ngươi, chuyện riêng của ngươi cùng chuyện sau khi ngươi xuất phủ sở tác sở vi mà không ảnh hưởng đến Nam Cung Ngự Cảnh ta, vậy thì sẽ đồng ý với ngươi.” Nam Cung Ngự Cảnh giảo hoạt cười.
Thủy Dạng Hề trong lòng mỉm cười một cái, đừng cho là ta không biết ngươi đánh cái bài toán gì, nói: “Chuyện mà ta làm không liên quan với ngươi, chẳng qua là đến lúc đó ngươi cưỡng từ đoạt lý, quyết định chơi xấu trên đầu ta, ta cũng sẽ không thuận theo.”
Nói xong, nhìn thấy Nam Cung Ngự Cảnh chớp mắt một cái giật mình sững sờ, tâm tình nàng liền tốt lên, nói: “Nếu như thế, Tam điện hạ, chúng ta cũng có thể coi như là đã hiệp nghị rồi...”
“Đúng vậy a, hôm nay chúng ta vừa là vợ chồng cũng là đồng minh rồi, Hề nhi có phải muốn nói quan hệ của chúng ta đã gần thêm một bước hay không, giữa chúng ta ràng buộc lại thêm một bậc nữa rồi.” Nam Cung Ngự Cảnh cướp lời nói trước, phối hợp với nó, thân thể cũng hướng về phía Thủy Dạng Hề mà đi lại gần, một tay hoàn ở bên hông của nàng, một tay nâng đầu nàng lên, nhẹ giọng nói, “Hề nhi, ta nói rất đúng phải không?” hơi thở nóng hổi thổi tới bên cổ Thủy Dạng Hề, làm nàng có chút ngứa, khiến cho Thủy Dạng Hề bất giác đỏ mặt, đối với hành động đột ngột của hắn, thật là không biết phải phản ứng gì, chỉ có thể ngơ ngác đứng ở tại chỗ, trái tim cũng không tự giác đập nhanh.
Nam Cung Ngự Cảnh cảm giác được Thủy Dạng Hề thân thể cứng ngắc, nhẹ giọng cười một tiếng, nhưng ngay sau đó hắn lại cắn vành tai của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, dẫn tới Thủy Dạng Hề một trận run rẩy, cảm giác xa lạ này, làm Thủy Dạng Hề theo bản năng muốn đẩy hắn ra, mà Nam Cung Ngự Cảnh sao có thể để cho Thủy Dạng Hề dễ dàng được như ý, càng đem nàng ôm càng chặt, đôi môi cũng từ vành tai dời xuống cổ, từ cổ dời về phía khuôn mặt xinh đẹp đã sớm hồng kia...
Thủy Dạng Hề chỉ cảm thấy một ẩm ướt nong nóng di chuyển ở cần cổ, toàn thân như nhũn ra, tim cũng không khống chế được đập cuồng loạn, nàng chưa bao giờ có cảm giác như thế, vừa xa lạ vừa sợ hãi, ý thức trong đầu óc hoàn toàn trống rỗng, không cách nào suy nghĩ, đột nhiên, cảm giác đôi môi ôn nhuận mềm mại đã dời đến trên miệng của mình, nhẹ nhàng gặm cắn, giống như bị mê hoặc, Thủy Dạng Hề không tự chủ được há miệng ra.
Nam Cung Ngự Cảnh khẽ mỉm cười, lưỡi của hắn lách vào trong miệng của nàng, hút lấy hương thơm, thưởng thức mùi vị ngọt ngào, hắn nghĩ sẽ cùng nàng dây dưa vĩnh viễn cho đến khi sánh cùng thiên địa, nàng thơm quá, mềm mại quá, làm hắn muốn ngừng mà không được.
Thủy Dạng Hề cảm giác được bị hắn cướp đoạt, đột nhiên cả kinh, đây là đang làm gì, hắn... Hắn... đang hôn nàng... xuất ra khí lực toàn thân, đẩy mạnh, sau đó ngẩng đầu đưa tay phải lên liền muốn cho Nam Cung Ngự Cảnh một cái tát...
Nam Cung Ngự Cảnh nhìn cái tay sắp sửa hạ thủ kia, cười cười, thực nhẹ nhàng nhích một cái đã lui về phía sau, rời xa bàn tay nguy hiểm đó: “Hề Nhi định làm cái gì vậy, nghĩ mưu sát phu quân sao?” Ý cười vẫn như cũ không giảm, trong mắt hiện lên sự giảo hoạt.
Thủy Dạng Hề nhìn hắn, trong mắt không hề che đậy sự lạnh nhạt, trừ bỏ lạnh ra không chứa thêm bất cứ cảm xúc gì. Nàng chán ghét nhìn thấy ý cười trong mắt của hắn khi thực hiện được mưu đồ, như vậy làm cho nàng cảm thấy chính mình giống như là con kiến bị người ta nắm ở trong tay, không chỗ trốn thoát. Hai tay không tự chủ xiết chặt, buông ra, rồi xiết chặt, lại buông ra, cứ như thế lặp đi lặp lại mãi, cuối cùng đã đem sự xúc động muốn giết người nàng đè ép xuống, lập tức hướng bậc thang đi đến, cả người mang khí thế lạnh lùng làm trong lòng Nam Cung Ngự Cảnh không khỏi căng thẳng.
Nam Cung Ngự Cảnh nhìn bóng dáng của nàng, đang nắm chặt hai đấm, trong lòng trăm mối tơ dò, đúng rồi, trong trí nhớ của nàng hắn đã hoàn toàn bị cắt bỏ, hắn biết đối với nàng, hiện tại, hắn nhiều lắm cũng chỉ là người xa lạ không quen thuộc mà thôi. Nghĩ đến điều này trên mặt không khỏi hiện ra nụ cười khổ mà ngay cả chính hắn cũng chưa phát hiện.
Thủy Dạng Hề vẻ mặt hàn băng trở lại Lê Hương viện, từ sau khi đến nơi này, cảm xúc của nàng không còn khống chế tốt được nữa, hôm nay, nàng thật sự tức giận. Đang muốn đẩy cửa vào nhà, thì Tống ma ma từ bên cạnh xông ra, hành lễ nói: “Tiểu thư, ta đã trở về.” Thủy Dạng Hề vừa nhìn thấy nàng ta, biết nàng ta có việc bẩm báo, nhưng nàng hiện tại thật sự đầy bụng tức giận không có chỗ phát tiết, vừa mới gặp Tống ma ma hành lễ với nàng, vừa lúc đụng vào lưỡi dao của nàng, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Tống ma ma, ngươi nếu về sau còn một lần làm lễ nghi xã giao với ta, ta sẽ trực tiếp đem ngươi ném ra khỏi Lê Hương viện,” sau đó đi vào phòng cũng không thèm quay đầu lại