XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2575 lượt.

rằng, vẫn còn đau, còn hận, nhưng đã không còn cái cảm giác loại này tê tâm liệt phế. Xem ra, nàng thật sự đã thích ứng với việc sống một mình, một người sống với bóng dáng chính mình, không cần đả thương người cũng không làm bị thương mình.
Nam Cung Ngự Vũ thu hồi tâm trạng, trong mắt sát ý chợt lóe lên rồi biến mất, nàng cũng dám chất vấn hắn như thế. Hừ, khi nào, thì hắn đường đường nhị hoàng tử một quốc gia lại tệ đến nỗi một nữ tử cũng dám đối với hắn hô to gọi nhỏ.
Nam Cung Ngự Cảnh trái lại cười nói: “Hề Nhi còn chưa gặp qua nhị hoàng huynh đi. Đến, đây là nhị hoàng tử của Thiên Mị hoàng triều, con của Thục phi mà phụ hoàng sủng ái nhất.” Tuy nói thế nhưng trong lòng hắn lại có chút vui mừng, đồng thời thòng thêm một câu tin tức ở cuối lời nói.
Thủy Dạng Hề thấy dáng vẻ cười cười của Nam Cung Ngự Cảnh, trong mắt liền dấu đi hận ý tràn ngập, cười đến ngọt ngào, rồi thi lễ với Nam Cung Ngự Vũ nói: “Hề Nhi thật sự không biết nhị hoàng huynh giá lâm, xin thứ cho Hề Nhi tội vô lễ.” Trên mặt là nụ cười dào dạt xin lỗi, nhìn không ra một chút cảm xúc dao động, giống như Thủy Dạng Hề mới vừa rồi là do chính hắn nhìn nhầm.
Nguyên lai đây là nhị hoàng tử, Thủy Dạng Hề trong lòng hừ lạnh một tiếng, đúng là cùng một cái bộ dáng với Mạc Giản Thành, xem ra, cũng không phải là cái thứ tốt gì.
Khi nàng hồi phục lại tinh thần, đã là nghe thấy được thanh âm của nhạc trúc vang lên, nguyên lai vũ đạo là màn bắt đầu yến hội, nói trắng ra chính là nghi thức khai mạc, bất quá không giống so với hiện đại ở chỗ chỉ có vũ đạo mà không có ca hát.
Những người ở đây điều biết yến hội này tiềm ẩn tính chất chính trị, nhưng thật ra những ưu điểm của yến hội này đều thuộc về các quan gia tiểu thư không có ý tranh giành kia, các nàng đến tột cùng là hoa lạc vào nhà ai thì không có bao nhiêu người chú ý, như vậy, cứ để cho các nàng cùng người mà mình yêu thương có thêm cơ hội gần nhau thêm mấy phần đi, Thủy Dạng Hề xem ra, đây là chuyện duy nhất của yến hội làm cho nàng vừa lòng.
Bởi vậy, trên yến hội cuộc chiến tranh đoạt của các vị tiểu thư rất nhanh liền tiến vào giai đoạn gay cấn, bất quá chỉ một canh giờ sau liền chỉ còn có nữ nhi Thủy Dạng Tình của Thừa tướng Thủy Mộc Vân, và nữ nhi Hình Oánh Oánh của bộ binh Thượng Thư Hình Thiên Cương, và nữ nhi Sở Thủy Nhu của trấn quốc đại tướng quân Sở Luật, ba người còn chưa cùng nhau tỷ thí.
Theo quy định của yến hội, các vị tiểu thư hẳn là phải dựa vào xếp hạng từ thấp đến cao mà bước ra trước tỷ thí, chính là, không biết vì sao Hoàng Thượng đến đây lại hưng trí, để tạo thêm không khí mới mẻ, khiến cho ba vị này theo thứ tự từ cao đến thấp ra tỷ thí.
Bởi vậy, Thủy Dạng Tình liền thành người đầu tiên trong ba người bước ra sân. Vẫn là vẻ mặt kiêu ngạo, tựa như không xem chúng nữ tử ở trong mắt, nàng quay qua nhìn Thủy Dạng Hề, trong mắt hiện lên một tia khinh miệt, nàng đã thoáng xem xét qua số banh màu của mình, thì lại phát hiện có banh vải nhiều màu của tam hoàng tử trong số đó, xem ra, Thủy Dạng Hề bất quá cũng chỉ như thế thôi, vậy mà lần trước trở về phủ còn tỏ vẻ tự đắc.
Thủy Dạng Hề nhìn biểu tình của nàng, vừa xem đã hiểu ngay, biết nàng trong lòng nghĩ cái gì, nên chỉ cười trừ, trò hay, còn ở phía sau. Nghĩ thế không khỏi liếc nhìn về phía nhị hoàng tử ngồi đối diện, nhưng hắn lại giơ chén rượu lên hướng Thủy Dạng Hề cười, ý tứ kia quá rõ ràng, các ngươi thua là nhất định rồi. Thủy Dạng Hề ánh mắt không khỏi u ám hẳn, quay về Tống Nương ở phía sau phân phó vài câu, Tống Nương liền gật gật đầu, vội vàng ly khai.
Lúc này, Thủy Dạng Hề trong lòng đổ là có chút nóng nảy, có chút giận chính mình sao có thể sơ sẩy như thế, bất quá vẻ mặt bên ngoài vẫn bình tĩnh nhìn Thủy Dạng Tình ác chiến quần hùng. Thủy Dạng Tình tài hoa, quả thực danh bất hư truyền, bất quá mới có vài hiệp xuống, đối thủ của nàng ta liền bỏ quyền thi đấu, nói lời nhận thua, chỉ chốc lát sau, liền chỉ còn lại có hai người: một công tử mặc y phục dài màu xám; một người khác là tam hoàng tử.
Thủy Dạng Tình ôm cầm đứng lên phía trước: “Không biết hai vị ai chỉ giáo trước?”
Công tử y phục màu đen cúi người hành lễ nói: “Tất nhiên là hạ thần, tam hoàng tử thân phận tôn quý, để cho hạ thần xung phong trước.” Nói xong liền đứng lên, Thủy Dạng Hề thấy hắn rõ ràng ăn mặc thật bình dị, mặc một kiện áo choàng màu đen, khoác thêm một cái khăn cùng màu, nhưng toàn thân khí chất thật làm cho người ta có chút đui mù, cộng thêm vẻ tao nhã, làm con người hắn nhã nhặn thêm vài phần, trong đôi mắt hắn loé lên sự tàn khốc lạnh lẻo, có thể thấy trong sự tao nhã có thêm vài phần anh khí. Thủy Dạng Hề có chút nghi hoặc, người này cho nàng một loại cảm giác quen thuộc.
Đang nghĩ tới đây, thì trên tay truyền đến đau đớn nhè nhẹ, quay lại nhìn thì ra là Nam Cung Ngự Cảnh, hắn nắm tay nàng tăng thêm lực đạo. Nàng khó hiểu nhìn về phía hắn, thì thấy hắn vẫn không nhúc nhích chỉ để ý nhìn chằm chằm nàng, mâu quang sáng quắc, giống như bảo thạch chói mắt, sâu không thấy đáy, khiến nàng có loại cảm giác