Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2579 lượt.
sắp bị cắn nuốt, trong mắt hắn tràn ngập tất cả màu sắc, tình ý thắm thiết, đem nàng bao vây lại, làm cho nàng không có chỗ để trốn, tim, trong một khắc đó đã nhảy lên không tầm thường.
Chỉ nghe hắn nói: “Hề Nhi sao có thể ở trước mặt phu quân mà nhìn nam nhân khác đến đui mù như thế?” Trong thanh âm hỗn loạn nồng đậm vẻ bất mãn.
Thủy Dạng Hề cố ý dịu dàng nói: “Như thế nào, phu quân ghen tị?” Vẻ mặt cười ngọt ngào nhìn hắn, làm Nam Cung Ngự Cảnh ngẩn ra. Thủy Dạng Hề nhìn thấy thế, tâm tình trở nên rất tốt. Có thể làm cho Nam Cung Ngự Cảnh kinh ngạc, quả thực chính là điều thú vị nhất a.
Đúng vào lúc này, Tống Nương đã trở lại, ở bên tai Thủy Dạng Hề thì thầm vài câu, liền thấy Thủy Dạng Hề biến sắc: “Quả nhiên là như thế. Hắn đã xuống tay đối phó Nguyệt Mộng trước tiên?” Thủy Dạng Hề hung hăng nhìn chằm chằm Nam Cung Ngự Vũ, hận đến nghiến răng nghiến lợi, “Vậy Nguyệt Mộng có chuyện gì không? Khi nào thì có thể tới trong cung?”
Tống Nương trả lời: “Thật ra thì không có gì đáng ngại, Trần tổng quản đã truyền đến tin tức, chắc còn phải nửa canh giờ nữa.”
Thủy Dạng Hề cúi đầu suy nghĩ một lúc lâu, nửa canh giờ, sợ là không còn kịp rồi...
“Hề Nhi không cần hao tâm tốn sức như thế, không kịp liền không kịp đi, không quan trọng, cùng lắm thì.” Nam Cung Ngự Cảnh tựa hồ một chút cũng không có lo lắng.
Thủy Dạng Hề không khỏi tức giận nói: “Đối với ngươi thì không sao cả, không phải chỉ thiếu một sườn phi thôi sao. Nhưng đối với ta nó có ý nghĩa trọng đại, chúng ta đã có hiệp nghị, hôm nay nếu ta không thể hoàn thành, vậy hiệp nghị kia phải trở thành phế thãi...” Bạc của nàng tự do của nàng liền không cánh mà bay.
Ở giữa sân, lúc này hai người kia đang khó phân thắng bại, thật ra thì cũng không khó để nhìn ra cao thấp, Thủy Dạng Tình tuy rằng cố gắng trấn định lại, nhưng cũng dễ nhìn ra sắc mặt của nàng đã có chút thay đổi, nhị hoàng tử cũng bắt đầu lo lắng đứng lên.
Nhưng mà hai người đã không có tâm tình mà nhìn chăm chú trận đấu kia, Thủy Dạng Hề đang liên tiếp tiếc hận, mà lòng của Nam Cung Ngự Cảnh thì đang ngàn hồi trăm chuyển.
Chỉ nghe Nam Cung Ngự Cảnh nghiêm mặt nói: “Hề Nhi, những lời nói kế tiếp của ta, ngươi phải ghi nhớ.” Hắn quay mặt nàng lại nhìn thẳng vào hắn, hai tay đặt ở trên vai của nàng, “Ta Nam Cung Ngự Cảnh cả đời này đã chấm ngươi, ngươi đừng mơ tưởng rời xa ta. Ngươi là vợ của ta, cũng chỉ có thể là vợ của ta. Đã biết chưa?” Ngữ khí quả nhiên là bá đạo, hắn cúi người, ở trên môi nàng nhẹ nhàng hôn, như con bướm nhẹ đậu trên cánh hoa, ngứa.
Thủy Dạng Hề hoàn toàn sửng sốt, mài lập tức nhăn lại, ngưng mắt nói: “Nam Cung Ngự Cảnh, ta Thủy Dạng Hề là người ngươi muốn đụng liền đụng sao? Ngươi xem ta là cái gì?” Trong thanh âm lộ ra một cỗ hàn khí, liếc nhìn ra bốn phía, hoàn hảo, mọi người đều chăm chú nhìn trận đầu, cũng không chú ý tới bọn họ.
Nam Cung Ngự Cảnh nhẹ chau mày, sau đó bế nàng ôm vào trong ngực, cười nói: “Ta tất nhiên xem ngươi là vợ của ta, người vợ duy nhất, Hề Nhi vừa lòng không? Hề Nhi đang giận cái gì, ta chẳng phải chỉ hôn ngươi thôi sao, nhưng phu quân hôn thê tử của mình, thì có gì sai đâu?” Hắn làm bộ dạng vô tội nhìn Thủy Dạng Hề, trong đôi mắt đầy màu sắc mê hoặc điềm đạm và đáng yêu.
Thủy Dạng Hề lại là ngẩn ngơ, nàng rốt cục đã gặp được người so với nàng còn lợi hại hơn, đấu nhau với hắn, cho tới bây giờ nàng cũng chưa thắng qua lần nào, nhìn trong mắt hắn lóe ra sự vô tội, biết rõ là giả, sao nàng vẫn có loại cảm giác tội ác thế, quả thật là đạo cao một thước ma cao một trượng. Cũng đúng thôi, nàng giận cái gì a, nàng có chút cười khổ, nguyên lai nàng vẫn giận động cơ hành động của hắn mà thôi, giận hắn đối đãi nàng tuỳ tiện như nữ tử khác, lại không phát hiện, nàng tuyệt không giận hành vi thân mật của chủ nhân. Chẳng lẽ... Nàng nhìn gương mặt hắn, thở dài, thầm nghĩ, những gì ta muốn, ngươi sẽ không cho ta được, ta cuối cùng cũng phải rời khỏi, cho dù không thể rời đi thời đại này, cũng sẽ rời khỏi hoàng tử phủ. Hơn nữa, nàng đã sớm không tin cái gì là tình yêu, chỉ vì lần tin tưởng đó, mà nàng đã trả giá quá lớn, lớn đến nỗi nàng không thể thừa nhận...
Bỗng nhiên nghe được trong đám người một trận thanh âm kinh ngạc, ngưng thần nhìn qua, nguyên vị công tử áo đen kia tiếng đàn đã làm kiếp sợ bốn phía, Thủy Dạng Hề phát giác vẻ mặt của Thủy Dạng Tình hoàn toàn không thể tin, nên có chút ngạc nhiên hỏi: “Sao lại thế này?”
Nam Cung Ngự Cảnh nói: “Sợ là không cần ngươi phải ra tay, muội muội của ngươi đã không chịu nổi một chiêu. Chỉ không biết người kia là ai, lại có tài nghệ như thế, đem Thủy Dạng Tình đánh rơi xuống.”
Thủy Dạng Tình giật mình sửng sốt một hồi lâu, sau đó lấy lại tinh thần, trong mắt không giấu được ưu thương. Thủy Dạng Hề nhìn nàng ta, suy nghĩ cũng phải thôi, một cái thiên chi kiêu nữ như vậy, dưới ánh mắt cực kỳ hâm mộ khen ngợi của mọi người mà lớn lên, nếu nhất thời muốn nàng nhận lấy thất bại, thì cần phải có thời gian. Chỉ nghe nàng đối vị nam tử kia nói: “Công tử quả nhiên rất tài tình, tiểu