Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4232 lượt.
ờng kiếm, năm vạn binh sĩ xông lên, cảnh tượng mới tráng lệ làm sao!
Hôm nay, mới sáng sớm thái tử đã rời cung, lát sau đã đến phủ An Thanh vương, sau khi lo lắng một hồi, chàng nói: “Hai bên cộng lại có ba vạn binh mã, chẳng may tứ hoàng tử và Doãn Chi đánh nhau thật, tình hình này... ôi chao, nên thế nào đây!”.
An Thanh vương đầy tin tưởng, vuốt râu: “Thái tử chớ lo, tiểu tử nhà ta khi cướp vợ chắc chắn không nương tay! Còn tứ hoàng tử...”.
“Vương thúc! Đây không phải là kịch, không phải là lúc giấu giếm bao che! Hai người đó đều là rường cột của Ninh quốc, sao có thể tàn sát lẫn nhau như vậy?!”. Thái tử buồn rầu.
An Thanh vương ngây người, thái tử chắp tay sau lưng đi đi lại lại: “Hoàng huynh ta tuyệt đối không để bọn họ huynh đệ tương tàn như thế... Vương thúc đừng khuyên nữa, thúc đương nhiên phải hiểu nỗi khổ của quả vương!”.
Nói xong những lời đại nghĩa ấy, thái tử liền mang năm vạn binh mã đi khuyên can. Khi qua cổng nam thành, An Thanh vương đích thân hạ lệnh cho lính thủ thành nhường đường, ông thân chinh đứng trên thành, trịnh trọng nói với thái tử: “Điện hạ đi chuyến này nhất định phải khuyên can được hai người đó”.
Cách Cốc thành năm dặm, tướng sĩ áp tai xuống mặt đất nghe ngóng, lát sau hồi báo, phía trước có dấu hiệu bất thường, cơ hồ binh mã đang giao chiến. Thái tử cười hài lòng, đánh nhau thật sao? Chàng hạ lệnh: “Toàn quân nghỉ giải lao nửa canh giờ, sau đó tiếp tục cùng quả vương đi lên khuyên can!”. Năm vạn quân dừng lại trên thảo nguyên.
Khe núi Hoàng Thủy cách dó năm dặm được hình thành do những ngọn cuối cùng của dãy Ngọc Tượng kéo dài đến thảo nguyên. Tương truyền ngày xưa, trời và quỷ đánh nhau, một vị tướng nhà trời bị trọng thương, loạng choạng đi đến đây ngã gục mà chết, khe núi Hoàng Thủy là dấu chân cuối cùng của vị tướng đó. Tướng nhà trời mới giẫm ra một cái hố sâu rộng trên thảo nguyên đồng thời chia ranh giới mặt đất, vậy là chỗ hẹp nhất giữa hai đầu khe núi chỉ rộng có hai, ba trượng, bên trong khe lại bằng phẳng như bãi luyện binh, xung quanh vách đá sừng sững, nếu chặn hai đầu hẻm, chim cũng khó bay qua.
Hữu quân của Tử Ly giáp bạc sáng lóa, Nam quân của Lưu Giác giáp xám đen sì, hai quân chia nhau chặn hai đầu hẻm, trắng đen nổi bật. Hai người lúc này đều ngồi trên mình ngựa, nhìn bốn ngàn binh mã luyện tập chiến đấu. Tin thái tử dừng chân lập trại ở cách đó năm dặm, không lâu sau được báo lên, mắt Lưu Giác nhìn về dãy Ngọc Tượng một dải rừng xanh um tĩnh mịch phía xa. Chàng nhẩm thời gian, rút kiếm khỏi bao, mũi kiếm hướng về Tử Ly, thét lên sang sảng: “Mọi người nghe đây, hôm nay bản vương và tứ điện hạ giao chiến, không ai được xen vào!”.
Bốn ngàn binh mã bên dưới dừng đấu, mỗi bên tự quay về hàng ngũ, chừa ra một khoảng trống ở giữa. Tử Ly vận áo bào trắng giáp bạc, mang rọ che mặt, chỉ lộ ra hai mắt sáng quắc, vẻ giễu cợt, khinh khi nhìn Lưu Giác. Lưu Giác hét to, kiếm ra khỏi tay, trong chớp mắt đã thấy hai thân hình một đen một trắng quấn lấy nhau. Hai người lúc sáp gần, lúc lùi xa, rất đẹp mắt! Trong thung lũng giữa hai vách núi, ánh kiếm lóe loang loáng, tiếng va chạm xoang xoảng, khoảng hết hai tuần nhang, từ trên đỉnh vách núi vang lên một tiếng hô lớn: “Dừng tay!”.
Giờ Mùi sáu khắc, trên bầu trời phía tây cuối cùng vọt lên một làn khói xanh, ngưng tụ trên không, luẩn quẩn mãi chưa tan.
Vương thái úy bụng vui như mở cờ, vội hạ lệnh: “Thái tử điện hạ đã đại thắng ở khe núi Hoàng Thủy! Đông quân hãy theo ta vào cổng đông thành!”.
Đông quân được lệnh, mười lăm vạn binh mã khẩn trương vào đội hình hành quân về cổng đông thành, tay giương cao những bó đuốc cháy rực, như con rồng khổng lồ rùng mình trườn đi.
Lúc này, tại cổng đông thành, Nam quân đã dày đặc, An Thanh vương cũng nhìn thấy làn khói xanh đó, lòng nhẹ nhõm như trút được hòn đá tảng. Ông trầm giọng ra lệnh: “Áp giải Vương tộc và gia quyến tướng lĩnh Đông quân lên tường thành cho ta, Nam quân sẵn sàng đợi lệnh!”.
Vương thái úy ngồi trên lưng ngựa, nhìn cổng đông thành đóng chặt, trên mặt tường thành vọng ra tiếng khóc om sòm. Ông ta trấn tĩnh nhìn kỹ, ức đến nổ mắt: “Lão già này quá độc ác!”.
Trên mặt tường thành mấy nghìn con tin bị trói, An Thanh vương tươi cười, từ xa đã lên tiếng: “Thái úy! Bản vương sợ ông quân doanh buồn tẻ, nên để họ Vương tề tựu đông đủ tại đây!”.
“Lão vương gia hà tất phải làm vậy? Dùng đàn bà con trẻ họ tộc ta để gây khó dễ, đâu phải là phong độ đại trượng phu!”. Từng câu nói của Vương thái úy đã hừng hực căm hận.
“Chẳng lẽ thái úy muốn binh sĩ Ninh quốc tàn sát lẫn nhau? Để bảo toàn thực lực quốc gia, bản vương cảm thấy cách này là đơn giản nhất!”. An Thanh vương cười khẩy.
“Lão vương gia chớ quên, thái tử cũng là con cháu của vương gia! Là người kế vị danh chính ngôn thuận! Vương gia cấu kết với tứ hoàng tử mưu phản!”.
“Tiên hoàng có di mệnh, tứ điện hạ đăng cơ kế vị, kẻ nào kháng cự, nhất loạt quy tội mưu phản! Muốn xem thánh chỉ ư?”. An Thanh vương chậm rãi trả l