Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4229 lượt.
đến lật mặt, kêu lên: “Tiểu Ngọc!”.
Bị giam trong phòng tối lâu ngày Tiểu Ngọc người rất yếu, nghe giọng nói, chỉ lắp bắp: “Tiểu thư!”.
A La đau buồn ôm chầm Tiểu Ngọc, hận Vương Yến Hồi đến thấu xương: “Là ta đây Tiểu Ngọc, em sao thế, đau ở đâu?”.
Tiểu Ngọc tức thì nước mắt như mưa: “Đúng là tiểu thư rồi!”. Nói đoạn bật khóc.
A La vuốt ve dỗ dành, thấy Tiểu Ngọc không bị thương, mới yên tâm, ngồi sát Tiểu Ngọc: “Không bị thương là tốt rồi!”.
“Em tuyệt thực, không thả ra cũng không để ả ta dùng em để uy hiếp tiểu thư!”. Tiểu Ngọc nức nở.
Tuyệt thực? A La choáng váng, may mà mình đến kịp, nếu không Tiểu Ngọc sẽ nhịn đói đến chết.
A La nhìn quanh, trong phòng chẳng có thứ gì, phía trước chỉ có chấn song, nàng gọi to: “Người đâu? Có ai không?”.
Cửa mở tức thì, Vương Yến Hồi thong thả bước vào: “Tiểu muội Thanh La muốn gì?”. Một cung nữ đưa ghế đến cho nàng ta ngồi.
Cơm đưa đến, A La bón cho Tiểu Ngọc, “Không hồi phục tinh thần, làm sao chúng ta trốn được?”. Nàng ra sức uống sữa bò, nghe nói sữa bò có thể giải độc trong dạ dày, đành dùng tạm vậy.
Ăn uống no nê, nhìn kỹ bức chấn song phía trước, nàng cười khì khì, chấn song to thế này, cũng không ngăn được mình. Lại nhìn Tiểu Ngọc thở dài.
“Tiểu thư, nếu tiểu thư có thể bẻ được chấn song, thì đi một mình đi. Tiểu Ngọc không đi, em chỉ làm vướng tiểu thư”.
“Ngốc quá, nếu bẻ chấn song là có thể thoát ra khỏi cung, ta đã đi rồi. Chính là lo ra khỏi đây nhưng không ra được vương cung, chắc chắn Vương Yến Hồi đã tăng cường cảnh giới. Chi bằng ta cứ yên lặng chờ thời cơ. Ta tin là qua tối nay Lưu Giác sẽ đưa người đến, lúc đó ngoại công nội ứng chẳng phải càng tốt sao?”.
Lưu Giác nhất định sẽ đến, nàng không hề nghi ngờ điều này. Vương Yến Hồi kiêu ngạo hơn trời, coi thường đàn ông tầm thường, nhưng trong thời đại cổ hủ thế này nàng ta lại càng bất lực, kể câu chuyện hoàng đế Võ Tắc Thiên là cho nàng ta một ước vọng. Các nhà tâm lý học nói, liên tục ám thị sẽ dần dần trở thành thôi miên tâm lý, mình sẽ liên tục dùng ám thị này để thỏa mãn ước vọng của nàng ta. Vương Yến Hồi cần loại ám thị đó, trong thời gian này nàng ta sẽ không hãm hại mình. Kể hết Võ Tắc Thiên lại kể Từ Hy, khiến hai người đàn bà cùng thân phận cung cấm như nàng ta lại từng bước vươn tới quyền lực cao nhất trở thành thần tượng của nàng ta. A La thầm nghĩ, nếu hai người này chưa làm nàng ta thỏa mãn, thì sẽ kể chuyện nữ hoàng Anh quốc.
Về mưu lược A La chắc chắn không bằng Vương Yến Hồi, về quyền lực, nàng bây giờ là tù nhân. Chỉ có lôi kéo Yến Hồi, chơi trò tâm lý với nàng ta. Những thứ khác không nói, mọi lý luận nàng biết đều hơn Vương Yến Hồi, chỉ cần kể bừa một chuyện là đã khiến nàng ta suy nghĩ cả ngày. Đương nhiên phải là chuyện hợp ý nàng ta.
Trời tối dần, A La ôm Tiểu Ngọc ngủ. Đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng động, nàng lặng lẽ mở mắt, trong ánh sáng lờ mờ, có một bóng người, đó là Thanh Lôi. A La ngồi dậy.
Nàng nhìn thấy Thanh Lôi thần sắc hoảng loạn, đi đến bên chấn song, khẽ nói: “Thái tử đêm khuya vẫn chưa về, e là bại trận rồi, tỷ thấy Vương thái úy vào cung, mặt lạnh như sắt, nghị sự với Vương Yến Hồi trong tẩm cung đến khuya. Muội nên sớm trốn đi, muộn chút nữa e là sẽ bị giải đến cổng làm con tin”.
A La kinh ngạc, những suy tính từ trước của nàng giờ không thể thực hiện được nữa. Thái tử bại trận, Phong thành tất nằm trong tay Lưu Giác, sau đây chắc chắn chàng sẽ tấn công vương cung, mình không bị đẩy ra làm con tin mới lạ!
“Tỷ mạo hiểm đến báo cho muội...”. Mắt Thanh Lôi rầu rĩ u ám, “Hãy nhớ chăm sóc Tâm Nhi”. Nói xong quay người toan bỏ đi. Bất chợt cánh cửa đẩy ra, từ bên ngoài vọng vào tiếng cười của Vương Yến Hồi: “Đúng là tỷ muội tình thâm! Sao trước đây ta không nhận ra nhỉ?”.
Thanh Lôi sợ hãi lùi hai bước, người co rúm dựa vào chấn song. A La thở dài, không nói gì mà chỉ nhìn Vương Yến hồi đang đi đến. Trong ánh nến Vương Yến Hồi cười nửa miệng: “Đêm lạnh, đưa lương đệ về cung nghỉ ngơi, cẩn thận kẻo bị cảm!”.
Lúc đó hai thị vệ đi đến kéo Thanh Lôi đi, Thanh Lôi run run, đã không còn sức giãy giụa nữa, đột nhiên nàng hét to đến xé ngực: “Vương Yến Hồi, ngươi đố kỵ ta được thái tử sủng ái, nhân lúc thái tử đi vắng, dám giam lỏng ta!”.
“Ta muốn tốt cho muội, trong cung sắp loạn, lương đệ tốt nhất ở trong tẩm cung mới an toàn”. Vương Yến Hồi nhìn Thanh Lôi, ánh mắt đầy giễu cợt, “Đố kỵ ư? Ngươi đáng hay sao, thái tử đáng hay sao?”.
Thanh Lôi ngây người. Vương Yến Hồi nhìn nàng chằm chằm: “Ta không giết ngươi, ngươi chẳng qua là nhi nữ đáng thương một lòng yêu thái tử. Ngươi cứ việc ngoan ngoãn ngồi trong cung của ngươi”.
Thị vệ đưa Thanh Lôi đi, Vương Yến Hồi nhìn A La: “Tiểu muội có biết, họ Vương chúng ta từ khi Ninh quốc dựng nước đã là thế gia đại tộc, năm xưa từng lập nhiều công lớn với Ninh quốc. Mấy chục năm nay Ninh quốc quốc thái dân an, hữu hảo với các nước lân bang, cha ta thống lãnh binh mã toàn quốc, cô ruột ta làm hoàng