XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4206 lượt.

g khai lực lượng bí mật chính là đã nghĩ đến điều này.
Nhưng còn A La? Hiện giờ không thể manh động, Lưu Giác bồn chồn cả ngày uống rượu một mình trong Tùng phong đường. Tử Ly nhẩm tính, đã hơn hai mươi ngày không gặp A La. Bây giờ có thời gian định đến thăm nàng, chàng cố tình bỏ bẵng chừng ấy thời gian cốt làm hao mòn sức chịu đựng của nàng, liệu có tác dụng gì không?
Tử Ly không hề lộ ra chàng chưa đưa A La vào hoàng lăng, lúc đầu chàng chỉ muốn để cho A La tự do lựa chọn. Nhưng khi người nàng lựa chọn không phải là chàng, khiến chàng choáng váng. Chàng cười đau khổ, tuy nói là để tùy nàng lựa chọn, nhưng thực ra là chàng không đành từ bỏ, chàng không thể nào xua đi nỗi khao khát có nàng. Trên đường đi, lòng rối như tơ, thoáng chốc đã đến điện Ngọc Hoa từ lúc nào, chàng xua tay ra hiệu cho cấm quân không cần truyền báo để khỏi kinh động đến nàng.
A La đang chán ngán. Hàng ngày chỉ có ăn và ngủ, mấy ngày đầu nàng còn không sốt ruột, còn nghĩ có thể Tử Ly đang tìm cớ phá quy định đó, thả nàng đi. Nhưng bây giờ càng ngày nàng càng lo lắng, càng sợ hãi mình thật sự phải sống cả đời ở đây. Lưu Giác không muốn nàng chết, nhường nàng cho Tử Ly, chàng sẽ không đến đưa nàng đi. A La đã chớm nản lòng, lẽ nào mình phải làm lại từ đầu, tìm niềm vui trong sự ganh đua giành giật với đám phi tần hậu cung? Để có niềm vui đó phải được sủng ái của Tử Ly, phải sống với người mình không yêu suốt cả cuộc đời ở một nơi mình không thích ư? Nàng thở dài.
Cung nữ ngại ngùng khẽ giục: “Nương nương, cơm nguội rồi!”.
A La nổi đóa: “Ta đã nói không được gọi bừa, ta vẫn chưa lấy vương thượng của các người, nguội thì đổ đi, không ăn!”.
“Lẽ nào muội không hiểu, cho dù muội có lấy hay không, đều phải làm hoàng phi của ta?”. Giọng Tử Ly nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa.
A La ngạc nhiên, quay đầu nhìn chàng, lạnh mặt nói: “ Đó là do hai người đồng lòng tình nguyện, một người sợ muội chết, nên đã để muội sống khốn khổ thế này. Một người cũng sợ muội chết, nhưng trong lòng lại vỗ tay, thì ra tổ tông lại có quy chế như vậy. Vương Yến Hồi đúng là chết rồi vẫn còn muốn giúp chàng!”.
“Nàng ta đâu phải giúp ta mà là muốn thấy ta và Doãn Chi đánh nhau vỡ đầu, khiến muội chết đi sống lại, đàn bà như thế mới thực mưu sâu!”. Tử Ly than thở.
“Đúng, vừa may hai người, một người tình nguyện nhường, một người tình nguyện nhận, giải quyết trong hòa bình. Thật tiếc cho Vương Yến Hồi, lao tâm khổ tứ nghĩ nhiều như vậy, kết quả lại vô dụng!”. A La nói giọng châm biếm.
Tử Ly ra hiệu cho cung nữ lui, nhỏ nhẹ nói: “A La, chúng ta bình tĩnh nói chuyện với nhau. Từ lúc quen muội ta đã thêm một ước nguyện. Bây giờ ta đã ngồi lên ngôi báu. Nhưng còn muội, ta lại không từ bỏ được, chính ta cũng không hiểu nổi”. Tử Ly từ từ đi đến ngồi xuống bên án thư, nụ cười dịu dàng trên mặt như thấm nỗi đau. “Khi chúng ta quen nhau, ở bên nhau rất vui vẻ, muội tránh Lưu Giác như tránh thú dữ, muội hoàn toàn không có ý với chàng ta, lại còn vì thế trốn khỏi tướng phủ. Nhưng tại sao, A La, ba năm qua, lòng muội lại hướng về chàng ta?”.






Câu hỏi này A La cũng từng tự hỏi mình. Muội cũng không biết từ lúc nào lòng muội bắt đầu rung động vì Lưu Giác, lần gặp lại ở Lâm Nam hay lúc đấu trí ở Phong thành? A La nói nhỏ: “Lưu Giác đã cho muội nhìn thấy mắt chàng, đó là đôi mắt chân thành kiên định, chàng nói chàng sẽ bảo vệ muội suốt đời suốt kiếp”.
“Lẽ nào ta không thể? Lẽ nào muội không biết lòng ta đối với muội?”.
“Trong những ngày đại hàn chàng đã vì muội mà đốt lửa sưởi ấm cho hải đường ra hoa”. A La mắt nhìn ra xa, trong ký ức từng đóa hải đường kiêu hãnh khoe sắc, màu đỏ chói như tấm lòng chàng.
“Ta ngày ngày sai người vượt chặng đường ngàn dặm đưa cải trắng đến Biên thành là chỉ muốn nếm hương vị ngày xưa muội làm. Ta đêm đêm ngắm nhìn đôi mắt muội trên khuôn mặt Cố Thiên Lâm, lại không thể nào trở về Phong thành gặp muội. Tình ta... đối với muội lẽ nào còn chưa đủ sâu?”. Tử Ly nghĩ đến nỗi nhớ nhung, nỗi cô đơn đằng đẵng giày vò tâm can suốt ba năm.
A La ngẩng đầu nhìn chàng: “Muội biết, Cố Thiên Lâm đã nói với muội. Tỷ ấy biết, những cái đó tỷ ấy đều biết hết, đối với một người phụ nữ điều đau khổ nhất không gì hơn người mình yêu thương lại đi yêu người khác”.
Thế giới trước mặt tối sầm trong chớp mắt, Tử Ly buông nàng ra, hai tay buông thõng, đôi mắt trợn to nhìn nàng đã có những vằn máu đỏ, chàng nghiến răng: “Chính bởi vì chàng ta không nạp thiếp? Chính bởi vì phụ thân chàng ta chỉ có một tri âm? Chính bởi vì khi ta không ở bên muội, muội đã gặp chàng ta ở Lâm Nam? Thấy chàng ta tình sâu nghĩ nặng, muội cảm động! Tại sao trước nay muội chưa bao giờ nghĩ đến ta, nghĩ đến tấm lòng của ta? Thậm chí, vì chàng ta muội còn tung tin, miệng xưng xưng nói, người muội yêu là ta?”.
Giọng Tử Ly dồn ép đến mức A La bất giác lùi về sau: “Muội nên biết, ta biết rõ đó là trò diễn, nhưng vẫn không kìm được ý nghĩ cho đó là thật! Muội nên biết ta hoàn toàn không cần diễn cho ai xe