Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4203 lượt.
m, bởi vì lòng ta vốn đã trao cho muội. Ba năm không gặp, khi ta nhìn thấy muội ở phủ An Thanh vương, ta không thể thừa nhận với chính mình, tất cả trò này là giả dối!”.
A La cuối cùng không kìm được, hét lên: “Đúng, muội không biết làm thế nào, lúc đầu muội không thích huynh ấy, lúc đầu tình cảm của muội với huynh vượt xa đối với huynh ấy, nhưng đó là trước kia. Về sau đã thay đổi, huynh ấy dần dần làm muội cảm động, khiến muội thích huynh ấy từ lúc nào, muội thích huynh ấy từ lúc nào chính muội cũng không biết!”.
“Được, muội thích chàng ta, vậy muội để ta ở đâu!”. Tử Ly tức run người, không còn vẻ điềm tĩnh thường nhật, giơ tay kéo nàng vào lòng, “Muội thích chàng ta cũng vô ích, chàng ta không cần muội nữa! Bởi vì chàng ta cũng như ta, không muốn muội chết!”.
Tử Ly ghì nàng rất chặt, A La bị ghì cứng trong lòng chàng, ngẩng đầu đau đớn nhìn chàng, chỉ có một con đường đó sao? Nàng nghe thấy tiếng Tử Ly lạnh lùng: “Ta sẽ không để muội chết, muội buộc phải trở thành người của ta!”.
Nói xong chàng đẩy tay, A La ngã lăn ra giường, sững người, cuống cuống lết về đầu giường bên kia, một chân giơ ra bị Tử Ly tóm lấy kéo giật lại. Nàng hét: “Không!”. Chân kia đạp về phía Tử Ly.
Chàng giơ tay đỡ, nắm được bàn chân nàng lật một cái, người nàng đã lật trở lại. Chàng dùng chân ép A La, hai tay vừa rẽ ra, xiêm y trên người nàng bị xé rách từng mảnh lộ ra khoảng lưng trắng ngần.
“Ôi, không! Không!”. Hai tay đấm túi bụi, nàng ra sức giãy dụa. Tử Ly ép người lên, miệng đã chạm vào tấm lưng mịn màng của nàng, chỉ thấy toàn thân A La cứng đờ, cổ nổi gai ốc.
Tử Ly nhìn A La bị kẹp cứng dưới cơ thể mình, miệng không ngừng kêu khóc. Tiếng khóc đó, tiếng kêu đó đâm vào tim chàng ứa máu. Chàng dừng lại: “Muội không bằng lòng đến thế sao?”.
A La úp mặt xuống giường, kinh sợ. Thì ra tiếp xúc thân mật với người mình không thích lại khó chịu như vậy! Nàng không chống lại được chàng, giọng khản đặc: “Huynh muốn... nếu huynh muốn, huynh cứ làm đi, lần đầu tiên của người con gái cũng chẳng có gì ghê gớm!”. Nàng nhắm mắt, coi như mình đã chết.
Tử Ly ngồi dậy, xoay mặt nàng về phía mình. A La né tránh ánh mắt chàng. Trong đôi đồng tử lóng lánh chỉ có nỗi tuyệt vọng và oán ghét. Chàng buông tay, lau nước mắt cho nàng: “Không sao, chỉ cần ta muốn, muội nói gì cũng vô ích”.
Nàng giang tay tát vào mặt chàng, chàng không né tránh. A La thật nhẫn tâm! Chỉ một cái tát đã ném chàng ra khỏi yêu và hận. Thà đừng quay trở về, từ nay để cho lòng nguội lạnh, như vậy sẽ không phải đau khổ nữa.
Tử Ly nhìn nàng không chớp mắt: “A La, từ lúc nào giữa chúng ta trở nên như vậy? Muội trở nên ghét ta đến thế? Lẽ nào muội không biết chúng ta đều không muốn nhìn muội chết, cho nên Lưu Giác mới đưa muội vào cung, cho nên ta mới muốn muội làm phi tử của ta. Ta đã làm sai điều gì? Dẫu năm xưa ta chấp nhận hôn nhân do phụ hoàng ban cho, lựa chọn Cố Thiên Lâm, lựa chọn thế lực họ Cố?”.
A La ngân ngấn nước mắt, ngoảnh đầu không dám nhìn chàng: “Muội xin lỗi, huynh không làm sai gì hết, là muội đã phụ huynh”.
Tử Ly thở dài: “Muội nghĩ lại đi, được không? A La muội nghĩ lại đi”.
A La lặng lẽ nằm trên giường, từ cửa sổ có thể nhìn thấy ánh trăng. Bởi vì muốn cứu mạng mình sao? Vậy thì mình không sống nữa! Trả mạng cho hai người đó, sau này không cần cả đời quanh quẩn trong thâm cung.
Tử Ly đi rồi, cung nữ bước vào: “Nương nương, nô tỳ hầu người thay y phục!”.
“Cút!”. A La quát.
Cung nữ sợ hãi giật mình, lùi ba trượng, đứng yên một góc.
Từng tiếng nấc như gõ vào tim. Nàng thầm nghĩ, nếu là lúc mới đến thế giới này, nàng đã đầu hàng, bởi vì giữ tính mạng là quan trọng. Nhưng đến một lúc nhất định, nàng thực sự không sợ chết. Sống là tốt, nhưng sống thế này thà chết còn hơn! Hỡi thế lực siêu nhiên khiến ta vượt thời gian không gian trở về quá khứ! Ta cầu xin các người cho ta chết đi để ta vượt thời gian không gian lần nữa, quay trở về chiếc giường nhà ta ở thế giới hiện đại. Khi tỉnh giấc, nhận ra tất cả chỉ là giấc mơ, một giấc mơ quá dài mà thôi. A La nằm bất động, dần dần ngủ thiếp.
Trời sáng dần, ánh mặt trời chiếu vào cung điện đến chói mắt, một cung nữ đi đến quỳ trước giường khẽ nói: “Nương nương, đến lúc dậy rồi, nô tỳ đến hầu người!”.
A La không nhúc nhích, nhắm mắt không muốn trả lời.
Cung nữ hơi cuống, lại khẽ giục: “Sắp đến giờ Tỵ rồi, nương nương”.
A La nhổm dậy vớ lấy bình gốm trên bàn ném về phía nàng ta.
Cung nữ hoảng hốt nhảy lên, quỳ gối lui ra.
Hãy để thời gian giết mình từng tý một. A La nghĩ. Nàng không muốn nhúc nhích, dậy làm gì, quanh quẩn mãi cũng vẫn là tòa điện ba bốn chục thước vuông này. Cứ nằm thế này thôi!
Giờ Ngọ ba khắc.
“Nương nương, đến giờ dùng cơm rồi ạ”. Cung nữ để thức ăn lên bàn lại giục.
“Không ăn, đi đi!”.
Giờ Dậu ba khắc.
Cung nữ lại bạo gan đến gần: “Nương nương, đã một ngày nương nương không ăn gì, ăn một chút đi”.
A La nổi đóa, “Nếu ngươi còn dám đến nữa, ta sẽ phạt ngươi nằm sấp!”.
Đêm lại đến. A La không thấy đói. Nàng không ngừng